Monday, 28 April 2008

Thời gian là tất cả!

Tất cả mọi người, ai cũng chỉ có 168 giờ 1 tuần và 8736 giờ một năm. Trong khi chẳng thể có 25 giờ/ngày thì vẫn có nhiều cách để 24 giờ/ngày trở nên hiệu quả hơn, có ích hơn.

Lập kế hoạch làm việc học tập cho ngày mai ngay hôm nay. Nếu bạn không đợi cho đến khi đến văn phòng rồi mới lên kế hoạch cho ngày làm việc của mình, bạn sẽ tiến xa được hơn thế.

Hãy lập bản danh sách những việc cần làm từ tối hôm trước. Việc quan trọng nhất nên được ưu tiên đứng đầu danh sách. Ngay sau đó là việc quan trọng thứ 2…Hãy sắp xếp các công việc của bạn theo mức độ quan trọng giảm dần. Nhờ đó mà bạn sẽ dễ dàng hoàn thành cộng việc hơn. Dù việc này nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất ít người thực hiện mà thường quyết định bắt tay vào những nhiệm vụ dễ dàng hơn chứ không nhất thiết phải là quan trọng nhất.

Đừng cố nhớ những công việc cần làm. Bạn nên nhớ rằng một cây bút có thể làm được nhiều việc hơn là bạn tưởng. Hãy tạo thói quen liệt kê những việc mà bạn cần làm và dành trí nhớ của mình cho những công việc mang tính bao quát hơn.

Ngủ
. Bạn có thể có một bản danh sách lớn các việc cần làm vào ngày mai song nếu bạn mệt mỏi thì hiệu quả công việc sẽ bị ảnh hưởng không có lợi. Vì thế hãy sắp xếp để có đủ thời gian cho giấc ngủ.

Dành thời gian nghỉ sau bữa trưa. Sau nhiều giờ làm việc, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cho dù chúng ta có thể làm việc suốt buổi trưa mà vẫn đạt hiệu quả tốt, nhưng điều đó không phải là sự lựa chọn tối ưu. Vấn đề quan trọng là bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn nhiều đến nhường nào. Vì thế nếu bạn dành thời gian nghỉ trưa, thậm chí dù chỉ 15 phút cũng là cho mình cơ hội để nạp đầy năng lượng để giải quyết công việc buổi chiều một cách hiệu quả hơn.

Trước khi cuốn sách “Làm việc chỉ với 4 tiếng/tuần” - một trong những cuốn sách bán chạy nhất, giúp Timothy Ferriss trở nên nổi tiếng thì ông đã được biết đến như một nhà doanh nghiệp, một nhà phát triển và phân phối các sản phẩm thể thao có trụ sở tại San Jose, Calif.

Google

Ông đã làm việc 15 tiếng một ngày và cảm thấy thật sự kiệt sức. Trong một bài báo được đăng trên tạp chí Fortune Small Business, ông viết: một trong những điều tuyệt nhất đến với ông là việc ông khám phá ra phương pháp làm việc của nhà kinh tế Vilfredo Pareto. Ông Vilfredo đã cho rằng rằng 20% dân số nắm giữ 80% tài sản quốc gia nước ông. Sau đó nhiều người nhận ra rằng nguyên tắc này có thể được áp dụng trọng nhiều lĩnh vực ví như công việc kinh doanh của các công ty, nơi mà 80% lợi nhuận đến từ 20% khách hàng.

Ông Ferriss nhận thấy rằng chỉ 5 trong số 120 khách hàng đã đóng góp tới 95% tổng thu nhập của công ty ông. Và ông cũng hiểu rằng việc kinh doanh của ông là hướng vào họ. Điều này đã đặt ra câu hỏi cho các nhà doanh nghiệp khác: nguồn lợi tức chính của họ đến từ đâu? Và liệu họ có chắc chúng đến từ đó không?

Không biện hộ

Khi được yêu cầu giải thích vì sao họ thất bại trong việc quản lý thời gian của mình, một lý do chung họ đưa ra chính là “sự quá tải về thông tin”. Có quá nhiều thông tin, số liệu mà họ phải cập nhật hàng ngày. David Allen, tác giả của cuốn sách “Hoàn thành công việc” đã tìm ra lời đáp cho câu hỏi này.

Trong cuốn tạp chí mới tái xuất bản gần đây, ông viết: “Vấn đề không phải là sự quá tải về thông tin. Bởi nếu thật, chúng ta sẽ không khỏi bị choáng ngợp trước lượng thông tin khổng lồ của một thư viện bất kỳ nào đó. Với chiếc máy tính, chỉ việc nhấp chuột vào những kết quả tìm kiếm, và mỗi đường link sẽ dẫn đến vô vàn những trang web khác nhau. Quá tải thông tin chứng tỏ chúng ta quản lý sự tận tâm, tận tuỵ của chính mình chưa được hiệu quả”.

Tại sao phải đợi?

Tạp chí Tâm lý học ngày nay có viết “Trong số những điều khiến chúng ta thất bại, điều rõ ràng nhất chính là sự chần chừ”. Những người chần chừ hay làm hỏng chính công việc của họ. Họ hay gặp nhiều trở ngại trên con đường của chính mình. Họ thậm chí chọn sai con đường và làm tổn hại đến chính danh tiếng của mình. Vấn đề này dường như do bản thân họ gây ra.

Tính chần chừ không phải tự nhiên sinh ra mà được hình thành từ hoàn cảnh. Sự chần chừ được tạo ra dưới hoàn cảnh gia đình song không phải do ảnh hưởng trực tiếp. Đó là sự phản ứng đối với những bậc cha mẹ độc đoán. Sự khắt khe và giáo dục của người cha khiến con họ ít phát triển khả năng tự điều chỉnh bản thân cũng như khả năng tiếp thu các định hướng của chính mình và sau đó là việc học cách thực hiện chúng. Sự chần chừ thậm chí có thể trở thành một dạng của sự nổi loạn vốn chỉ được hình thành trong những hoàn cảnh tương tự.

Thật vậy, tạp chí này đã đưa ra một lời bình chính xác cho sự chần chừ. Và câu nói “Tôi sẽ làm việc hiệu quả nhất khi có nhiều áp lực” hóa ra lại không đúng. Những người hay chần chừ thường không mấy năng động; họ chỉ cảm thấy rằng họ đang trở nên năng động hơn mà thôi”.

Pace Productivity, một công ty chuyên đưa ra những dịch vụ về việc quản lý thời gian hiểu rằng mọi người đều không muốn lãng phí thời gian kể cả khi họ đang ở nhà. Trong tất cả những lời khuyên họ đưa ra thì lời khuyên dưới đây được coi là thú vị nhất.

“Bạn có muốn tránh các cuộc gọi quảng cáo, tiếp thị khi bạn đang dùng bữa? Thật đơn giản. Không nhận bất kỳ cuộc gọi nào trong thời gian đó. Nếu đó là cuộc gọi quan trọng, họ sẽ để lại lời nhắn và gọi lại cho bạn sau”.

Đỗ Nguyễn Đệ
Theo Nytimes

Nghệ thuật giao tiếp của hai cựu Tổng thống Mỹ Washington và Clinton

Việc sử dụng khéo léo lời nói, cử chỉ, điệu bộ trong giao tiếp đã giúp cho người ta luôn cảm thấy tự tin và cuốn hút. Các chính trị gia đều là những bậc thầy về nghệ thuật giao tiếp, trong đó đặc biệt phải kể đến 2 cựu tổng thống Mỹ: Washington và Bill Clinton.

Cựu Tổng thống Mỹ George Washington

Giọng nói cử chỉ hoá giải nguy cơ làm phản

Washington là một người không giỏi trong lĩnh vực giao tiếp. Tuy vậy, ông là người hiểu và vận dụng tốt phương châm nói ít hiểu nhiều. Ông còn biết thể hiện ngôn ngữ bằng cử chỉ, thậm chí sử dụng rất khéo khả năng cảm xúc để thể hiện và làm tăng tính uy nghiêm và phong cách của mình.

Năm 1786, sau khi chiến tranh giành độc lập kết thúc, binh sĩ ba quân dưới quyền ông Washington đã lâu không hề nhận được đồng lương nào, chính phủ lâm thời đã lên tiếng nhiều lần nhưng vẫn không có kết quả. Chán nản vì cảnh này, quan quân tỏ ra rất bất bình và có ý định làm phản. Nhiều đội quân tiến về thành phố trung tâm của chính phủ lâm thời...

Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc đó, ông Washington đã làm được một việc mang tính lịch sử trọng đại đối với nước Mỹ. Ông bất ngờ xuất hiện tại cuộc họp kín của những quan chức quân sự cấp cao. Ông lôi ra từ túi áo một bản diễn văn nhưng không đọc ngay như những lần trước, mà chậm rãi mở cặp lấy kính đeo lên mắt, rồi mới lên tiếng: “Xin lỗi các vị, tôi đã rất cố gắng vì sự độc lập của chúng ta nhiều năm qua. Thời gian trôi nhanh quá, tóc tôi đã bạc nhiều và đôi mắt không còn được sáng như trước, nó sắp bị hỏng”.

Trước những lời lẽ chân tình và cảm động của ông Washington, mọi người nhận thấy sức khỏe Tổng thống giảm nhiều so với trước nên rất xúc động. Họ cảm thấy xấu hổ trước những hành động muốn làm phản của mình. Lần lượt từng người bước ra xin lỗi vị Tổng thống của mình, nguy cơ làm phản mới bùng phát đã được dập tắt.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton.

Im lặng là ngôn ngữ tốt nhất

Một buổi sáng khi ông Washington còn đương nhiệm cương vị Tổng thống, gần 300 phần tử bạo loạn lăm lăm gậy gộc trong tay, kéo về dinh Tổng thống biểu tình đòi Chính phủ Mỹ phải giữ thái độ trung lập trong chiến tranh giữa Anh và Pháp. Biết tin này, ông Washington lẳng lặng bước về phía cửa sổ “ném” ánh mắt sắc lạnh về nhóm những người biểu tình, hai tay khoanh trước ngực, thể hiện một phong thái vừa oai phong vừa uy nghiêm. Đám đông biểu tình ngày càng tiến sát về phía Tổng thống khi chỉ còn cách bức tường và chiếc cửa sổ, họ dừng lại. Trước ánh mắt sắc lạnh và uy phong của Tổng thống phía trong cửa sổ, họ không dám làm gì thêm và chỉ một lúc sau đã tự động giải tán.

Một lần nữa ông Washington đã dùng cử chỉ của mình để chiến thắng một thách thức. Có thể nói, hầu hết các lãnh tụ chính trị đều hiểu rõ sự lợi hại của từ “im lặng”. Napoléon cũng vậy, trước khi đọc diễn văn hoặc diễn thuyết một chủ đề nào đó, ông đều im lặng trong giây lát.

Bill Clinton, một điển hình trong giao tiếp

Cựu Tổng thống Bill Clinton cũng là một trong những người được coi là rất khéo trong giao tiếp. Ông biết kết hợp rất linh hoạt việc thể hiện diễn đạt ngôn từ với cử chỉ điệu bộ. Một ví dụ điển hình cho thấy, tháng 1/1998, trước mặt khá đông phóng viên, ông biện hộ cho mình về vụ bê bối với cô nữ thực tập sinh Nhà Trắng bằng gương mặt đăm chiêu và kiên định, ngón tay trỏ gõ nhẹ trên mặt bàn và một cái nhún vai điệu nghệ rồi nói: “Từ trước tới nay, tôi đâu có biết gì về cô nữ sinh này”. Một câu nói dối nhưng cũng đủ cho người khác rất tin vì điệu bộ của ngài Tổng thống.

Theo Ái Nhi
Hải ngoại tinh vân

Vượt đèn đỏ

Tôi đã lẩn mẩn phỏng vấn những người đi nước ngoài mà tôi biết với một câu hỏi duy nhất trong vòng một năm nay: “Ông (bà) đã bao giờ thấy người nước ngoài vượt đèn đỏ chưa ?”. Cho đến bây giờ, tất cả những người được hỏi đều trả lời: “Chưa thấy bao giờ”. Nhưng ngay sau đó có những người ghé tai tôi hỏi: “ông có hâm không mà hỏi thế?”. Tất nhiên là tôi không hâm. Tôi hỏi thế để khẳng định một nhận định mà tôi không có cở sở nhưng bằng những gì hiểu biết tôi rất tin người nước ngoài không vượt đèn đỏ trừ những kẻ cướp nhà hàng hay một loại tội phạm nào đó trên đường chạy trốn sự truy đuổi của cơ quan pháp luật. Tôi hỏi thế để cố gắng lý giải vì sao người Việt Nam lại thường xuyên vượt đèn đỏ.


Chúng ta thử đi một ngày qua các ngã ba, ngã tư của một trong những nơi “văn minh văn hóa nhất” của đất nước. Nơi có tỷ lệ cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ cùng sinh viên và công chức cao nhất. Nơi ấy là Hà Nội. Nhưng chính ở nơi “văn minh, văn hóa nhất” ấy, số người vượt đèn đỏ lại nhiều hơn cả. Tôi thường xuyên nhìn thấy những thanh niên vụt qua đám đông đang dừng xe khi có đèn đỏ và phóng như bay qua ngã ba, ngã tư. Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ có những thanh niên lêu lổng, ngang tàng, không chịu học hành gì mới vượt đèn đỏ như vậy. Nghĩa là chỉ những người ấy mới sống một cách không có ý thức trong cộng đồng của mình. Nhưng không phải thế mà cả những công chức áo cổ cồn, giày dađen bóng. Nhưng chưa hết mà có cả những người tóc đã hoa dâm. Nhưng chưa hết mà cả những cô gái ăn mặc rất mốt đến những bà đầy phong cách của một bà chủ. Tất cả đều vượt đèn đỏ. Cũng lại lúc đầu tôi nghĩ họ chỉ vượt đèn đỏ buổi sáng vì vội đến trường, đến công sở cho đúng giờ, kịp đưa con tới lớp, kịp tàu kịp xe đi công tác. Nhưng không! Bảy giờ sáng họ vượt đèn đỏ. Mười giờ sáng họ vẫn vượt đèn đỏ. Giữa trưa họ vẫn vượt. Ba giờ chiều vẫn thế. Bảy giờ tối vẫn không có chiều hướng giảm. Nửa đêm vẫn cứ vượt đèn đỏ. Nghĩa là lúc nào có thể vượt đèn đỏ là họ vượt và không chỉ người trẻ mà người già cũng vượt. Không chỉ đàn ông mà đàn bà cũng vượt. Vượt đèn đỏ đã trở thành một bệnh dịch của người Việt Nam mất rồi.

Nếu chúng ta nhìn từ trên cao xuống toàn bộ thành phố, chúng ta sẽ thấy một sự náo loạn trên các tuyến giao thông. Chúng ta thường xuyên bị tắc đường. Tất nhiên đường chúng ta quá hẹp mà lưu tượng người và xe cộ đi lại quá đông. Nhưng một phần chẳng kém quan trọng tí nào là ý thức của người dân. Một người thấy đèn đỏ cứ thản nhiên vượt lên. Thế là gặp người ở chiều đường đang đèn xanh. Không ai chịu nhường ai. Thế là ùn tắc. Đã ùn tắc rồi nhưng ai cũng tìm cách chen lên phía trước. Tất cả không ai bảo ai cứ thấy kẽ hở là nhích lên. Được tí nào hay tí ấy. Được tí nào là thỏa mãn tí ấy.

Cái thói ích kỷ này hiển hiện ở mọi nơi. Trong việc xây dựng tôi thấy rất rõ. Mặt tiền nhà mình 3m nhưng cứ muốn nhích sang đất nhà khác chưa xây dù chỉ 3cm đến 5cm. Nhà hàng xóm xây nền nhà cao 60cm thì mình phải xây 65cm. Phải cao hơn nó chứ! Tầng nhà hàng xóm 3,1m thì nhà mình phải 3,2m. Sao mình lại thấp hơn nó? Trên đường đi sao mình lại chậm làm nó? Thế là vượt nhau không có một trật tự nào cả. Mặt mày đỏ phừng phừng. Chen vai hích cánh. Cãi cọ chửi bới nhau. Rất nhiều khi chỉ vì một cái xe đạp ngang tàng, vô lối mà tắc đường đến cả tiếng đồng hồ. Rất lạ là, khi họ thủng thẳng đạp xe đạp vượt đèn đỏ thì chẳng thấy gương mặt nào tỏ một chút ngượng ngùng hay lấm lét nhìn xem có công an không? Họ cứ đi như đang đi trong sân nhà họ vậy. Họ cứ nghĩ ông đi xe đạp thì ông cần cái quái gì. Ông cứ đi như thế đấy làm gì được ông. Lúc này tôi hiểu thêm một lý do vì sao mà cái anh Chí Phèo của ông Nam Cao lại sống lâu như thế trong đời sống xã hội Việt Nam.

Nhiều đoạn đường hình như không có lý do gì để ùn tắc mà vẫn bị ùn tắc làm tôi cứ phải hỏi mãi: Vì sao lại có thể ùn tắc được nhỉ? Xin thưa ngài: chỉ vì người này muốn nhanh hơn người kia có vài ba giây đồng hồ mà thôi. Có khi chỉ vì hai cái xe khẽ chạm nhau một tí thôi thế là dựng ngay xe giữa đường, rồi cúi rạp xuống nhìn xem cái xe có bị xước một tí gì không, rồi sừng sừng sộ sộ, hận thù dâng cao. Thế là người này dừng lại ngó một tí, người kia ngó một tí. Vui quá nhỉ. Đánh nhau thử xem nào. Cứ thế và cứ thế, chỉ trong vài phút ngã ba hay ngã tư ấy đã đông nghẹt người và không tài nào có thể giải tỏa được. Những lúc như thế, công an có “ba đầu sáu tay” cũng chịu. Cho đến bây giờ tôi vẫn thường tự hỏi: Tại sao người ta luôn luôn muốn nhanh hơn người khác chỉ một vài giây hay một gang tay đường. Mặc dù có nhanh hơn cả tiếng đồng hố thì rất nhiều người có dùng một tiếng đồng hồ nhanh hơn ấy để làm việc đâu. Tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây để rồi ngồi quán hai ba tiếng tán gẫu những chuyện không đâu. Thực ra, nếu người này nhường người kia một gang tay đường hay một vài giây đồng hồ thì đám đông đặc quánh mùi khói xe và mỏ hôi người sẽ nhanh chóng được giải tỏa.

Bạn tôi nói rằng ông đã nhìn thấy ở một ngã tư phố nhỏ ở Singapore khi đèn đỏ chỉ đúng có một người đi bộ. Nhưng người đó đã dừng lại một cách tự giác. Việc dừng lại đó là ý thức sống đầy trách nhiệm và tôn trọng cộng đồng. Người Singapore có tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây đồng hồ như người Việt Nam đâu. Thế mà sự phát triển của họ lại nhanh hơn chúng ta cả một thế kỷ. Chắc nhiều người còn nhớ cách đây dăm sáu năm gì đấy, có một cán bộ của chúng ta đi công tác nước ngoài, mà hình như là Singapore, đã vượt qua đường cao tốc và bị xe cán chết. Theo luật pháp của nước đó, thì người cán bộ Việt Nam kia phải đền bù thiệt hại cho nước họ vì tai nạn giao thông đó người cán bộ Việt Nam kia gây nên. Ở nước ngoài luôn luôn có những lối đi riêng an toàn cho người đi bộ khi qua đường đặc biệt là qua đường cao tốc. Ông cán bộ của chúng ta đã mang cái lối ăn sổi ở thì bước vào một xã hội luật pháp nghiêm minh và khoa học. Đương nhiên lối sống như thế trong thời đại văn minh sẽ bị bật ra và đôi khi còn bị nghiền nát.

Tôi có đọc một bài báo viết về sự đi bộ của người Việt Nam trên đường phố. Họ đi tự do và không coi luật lệ là gì cả. Họ thủng thẳng bưng một bát phở từ bên này đường sang bên kia đường bất chấp mọi luật lệ giao thông. Có người còn quần đùi áo lót vừa đi qua đường vừa xỉa răng vô tư giống hình ảnh lão Nghị Quế ngày xưa xúc miệng ằng ặc rồi nhổ toẹt ra nền nhà. Chẳng lẽ từng ấy năm ý thức về một lối sống văn minh của người Việt mình không nhích thêm được một chút nào ư?

Một câu hỏi được đặt ra mà tôi tin tất cả đều phải đồng ý với tôi là vì sao chúng ta lại sống luộm thuộm và vô kỷ luật đến như thế. Hãy nhìn các quán ăn lê lết vỉa hè. Hãy nhìn các quán bia hơi ngập tràn xương xẩu, cuống rau, giấy ăn, mẩu thuốc phủ quanh những đôi giày da đắt tiền. Hãy nhìn chợ búa bẩn thỉu với thịt cá và ruồi xanh bày ra mọi nơi bên lề đường có thể. Hãy nhìn những người vô tư đến kinh hãi dựng xe bên hồ Thiền Quang hay một công viên hay một hè phố nào đó và bước đến một gốc cây để ung dung “tè”. Hãy nhìn các cô các cậu thanh thiếu niên da thịt béo tốt, quần áo sang trọng ăn kem và thoải mái vứt bọc giấy và que kem ra hè phố. Có người ngồi trong những chiếc xe đẹp mở cửa vứt ra ngoài vỏ bánh kẹo hoặc vỏ trái cây. Có người còn ném cả cái túi nilon đựng những thứ mà họ vừa nôn trong xe ra ngoài. Có người ngồi trên xe máy thoải mái khạc vung ra khi xe đang chạy làm nước bọt bay tứ tung vào mặt người đi sau. Tôi nói vậy sẽ có người bực bội kêu lên “khổ lắm biết rối nói mãi”. Vâng đúng thế. Chúng ta nói mãi rồi nhưng chẳng thay đổi là bao. Vậy thì chúng ta phải nói nữa, nói mãi, nói đến khi không còn khả năng nói nữa thì mới thôi.

Chúng ta phải bắt đầu lại từ việc đi như thế nào cho đúng. Một đội quân mạnh và thiện chiến lúc nào cũng bắt đầu bằng bài tập đi cho đúng đội ngũ. Nếu chúng ta cứ sống một cách “tự do chủ nghĩa” như đang sống thì làm sao chúng ta xây dựng được một xã hội văn minh. Một xã hội văn minh đâu cứ thật nhiều xe máy và xe hơi đắt tiền. Xã hội văn minh đã xuất hiện trên thế giới từ khi chưa có Boeing và Computer cơ mà. Đời sống vật chất của chúng ta được cải thiện rất nhiều. Nhưng chúng ta đang sống với lối sống của những anh trọc phú. Chẳng lẽ những con mối và những con ong có kỷ luật còn chúng ta mang danh con người lại không?

Có thể có những người khi đọc xong bài này thì bĩu môi: “Nói gì không nói lại đi nói toàn chuyện vặt vãnh”. Xin thưa các quí bà và các quí ông của tôi, những chuyện vặt vãnh đó đang làm cho các thành phố của chúng ta lộn xộn trong giao thông (và gây ra chết người không ít), bẩn thỉu trong môi trường và vô nguyên tắc trong lối sống. Nhưng tệ hại vô cùng là nó sinh ra một xã hội ít tính luật pháp. Nó cản trở chúng ta xây dụng một cuộc sống hiện đại và văn minh. Nếu bây giờ. chúng ta thử đặt cuộc sống hiện đại văn minh thuần tuý với nghĩa đích thực của nó như của Singapore hay Nhật Bản vào xã hội ta thì có nguy cơ chúng ta sẽ chối từ chính cái mục đích mà chúng ta đang phấn đấu. Vì như thế, chúng ta đâu được thoải mải vượt qua ngã ba, ngã tư đang có đèn đỏ. Chúng ta không được thoải mái vừa xỉa răng vừa khệnh khạng qua đường không thèm để ý đến ai. Chúng ta đâu còn vừa được ăn vừa được ném rác ra đường… Tất cả những hành động trên chính là thói ích kỷ và lối sống thiếu ý thức của chúng ta. Chúng ta nên xem lại lòng yêu nước của mình. Đọc xong bài báo này ở công sở hay trong quán cà phê, các quí bà quí ông sẽ lên xe về nhà. Tôi tin 100% là các quí bà, quí ông sẽ thấy những gì “vặt vãnh” tôi vừa nói ở trên đang diễn ra ở quanh mình. Chắc chắn lúc đó các quí ông, quí bà sẽ kêu lên đầy bực bội: Này, sao họ lại đi đứng như thế nhỉ!