Tuesday, 29 April 2008

Tháng tư đi qua

Tháng tư đi qua... nắng chưa kịp nồng...
Tháng tư qua... em chơ vơ giữa những chiều lộng gió...
Tháng tư qua... em đặt chân lên miền tuổi mới...
Và tháng tư qua... em có níu ước mơ?

Những ngày cuối cùng của tháng tư đang chậm chạp trôi đi trong sự nuối tiếc..., trong cả sự háo hức chào đón cái nắng ngọt nồng, để ươm mầm hy vọng...

Một mùa đi qua, một mùa yêu thương để thấy mình bước sang bên kia chiếc cầu... về thời gian lẫn không gian, bước qua cả những ngại ngần... những dối gian... để thấy rong hành trang của mình thêm, bớt cả những lo toan, những nụ cười và những giọt nước mắt... Nhưng em ạ cuộc sống như một hành trình... Em bước đi trên đường của em – Nơi đó:

- Có những bước chân của người đi trước...
- Có ánh mắt dõi theo của người ở đằng sau...
- Có người đi qua em, có người dừng lại...
- Có bàn tay chợt nắm tay em ...vô hình hoặc hữu hình...
...

Và trên con đường đó:

- Có lúc em cô đơn
- Có lúc em sợ hãi
- Có lúc em vấp ngã
- Có lúc em bước hụt.
...

Thì em nhé hãy nghĩ rằng đó chỉ là những “ổ gà” thôi!
Để
... mỗi bước chân em đi mạnh dạn hơn, tự tin hơn...
Em co nhin thay gi ko?
Tình yêu cũng thế!
Khi em chợt thấy mình trống rỗng... bên cạnh ai đó
Khi em thấy chơi vơi trong chính nỗi nhớ của mình
Khi em chựng lại... e ngại và đấu tranh...
Khi em và ai đó… chợt chạy về 2 phía... cố thủ và phán xét
Khi em bất chợt thấy xa cách ngay cả khi tay trong tay
Khi em lặng lẽ... quay đi... với hàng trăm dấu hỏi
Khi em phân vân giữa việc níu và thả...
Khi em run rẩy... trước một cơn gió lạ
Khi em sợ hãi khi nhận ra... con đường không là màu xanh... - Em chạy trốn...
Là khi em nhận ra mình đặt gọn bàn chân mình trong một vết chân xưa cũ....
Thì em nhé! Hãy nghĩ là những "ổ gà" thôi
Vì...

Là khi đó chính là lúc em đang yêu nhiều nhất
Là khi đó chính là lúc em hy vọng nhiều nhất
Là khi đó chính là lúc em cần nắm chắc một bàn tay
Là khi đó chính là lúc em cần chụm tay lại... giữ thật chặt ước mơ
...

Em hãy gọi đó là những “ổ gà” trên đường thôi em nhé!

Blog Machi

Yeu em!

Em co nhin thay gi ko?

Hai dua minh that dep doi!

Chung minh that dep doi, em nhi?

Monday, 28 April 2008

Thời gian là tất cả!

Tất cả mọi người, ai cũng chỉ có 168 giờ 1 tuần và 8736 giờ một năm. Trong khi chẳng thể có 25 giờ/ngày thì vẫn có nhiều cách để 24 giờ/ngày trở nên hiệu quả hơn, có ích hơn.

Lập kế hoạch làm việc học tập cho ngày mai ngay hôm nay. Nếu bạn không đợi cho đến khi đến văn phòng rồi mới lên kế hoạch cho ngày làm việc của mình, bạn sẽ tiến xa được hơn thế.

Hãy lập bản danh sách những việc cần làm từ tối hôm trước. Việc quan trọng nhất nên được ưu tiên đứng đầu danh sách. Ngay sau đó là việc quan trọng thứ 2…Hãy sắp xếp các công việc của bạn theo mức độ quan trọng giảm dần. Nhờ đó mà bạn sẽ dễ dàng hoàn thành cộng việc hơn. Dù việc này nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất ít người thực hiện mà thường quyết định bắt tay vào những nhiệm vụ dễ dàng hơn chứ không nhất thiết phải là quan trọng nhất.

Đừng cố nhớ những công việc cần làm. Bạn nên nhớ rằng một cây bút có thể làm được nhiều việc hơn là bạn tưởng. Hãy tạo thói quen liệt kê những việc mà bạn cần làm và dành trí nhớ của mình cho những công việc mang tính bao quát hơn.

Ngủ
. Bạn có thể có một bản danh sách lớn các việc cần làm vào ngày mai song nếu bạn mệt mỏi thì hiệu quả công việc sẽ bị ảnh hưởng không có lợi. Vì thế hãy sắp xếp để có đủ thời gian cho giấc ngủ.

Dành thời gian nghỉ sau bữa trưa. Sau nhiều giờ làm việc, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cho dù chúng ta có thể làm việc suốt buổi trưa mà vẫn đạt hiệu quả tốt, nhưng điều đó không phải là sự lựa chọn tối ưu. Vấn đề quan trọng là bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn nhiều đến nhường nào. Vì thế nếu bạn dành thời gian nghỉ trưa, thậm chí dù chỉ 15 phút cũng là cho mình cơ hội để nạp đầy năng lượng để giải quyết công việc buổi chiều một cách hiệu quả hơn.

Trước khi cuốn sách “Làm việc chỉ với 4 tiếng/tuần” - một trong những cuốn sách bán chạy nhất, giúp Timothy Ferriss trở nên nổi tiếng thì ông đã được biết đến như một nhà doanh nghiệp, một nhà phát triển và phân phối các sản phẩm thể thao có trụ sở tại San Jose, Calif.

Google

Ông đã làm việc 15 tiếng một ngày và cảm thấy thật sự kiệt sức. Trong một bài báo được đăng trên tạp chí Fortune Small Business, ông viết: một trong những điều tuyệt nhất đến với ông là việc ông khám phá ra phương pháp làm việc của nhà kinh tế Vilfredo Pareto. Ông Vilfredo đã cho rằng rằng 20% dân số nắm giữ 80% tài sản quốc gia nước ông. Sau đó nhiều người nhận ra rằng nguyên tắc này có thể được áp dụng trọng nhiều lĩnh vực ví như công việc kinh doanh của các công ty, nơi mà 80% lợi nhuận đến từ 20% khách hàng.

Ông Ferriss nhận thấy rằng chỉ 5 trong số 120 khách hàng đã đóng góp tới 95% tổng thu nhập của công ty ông. Và ông cũng hiểu rằng việc kinh doanh của ông là hướng vào họ. Điều này đã đặt ra câu hỏi cho các nhà doanh nghiệp khác: nguồn lợi tức chính của họ đến từ đâu? Và liệu họ có chắc chúng đến từ đó không?

Không biện hộ

Khi được yêu cầu giải thích vì sao họ thất bại trong việc quản lý thời gian của mình, một lý do chung họ đưa ra chính là “sự quá tải về thông tin”. Có quá nhiều thông tin, số liệu mà họ phải cập nhật hàng ngày. David Allen, tác giả của cuốn sách “Hoàn thành công việc” đã tìm ra lời đáp cho câu hỏi này.

Trong cuốn tạp chí mới tái xuất bản gần đây, ông viết: “Vấn đề không phải là sự quá tải về thông tin. Bởi nếu thật, chúng ta sẽ không khỏi bị choáng ngợp trước lượng thông tin khổng lồ của một thư viện bất kỳ nào đó. Với chiếc máy tính, chỉ việc nhấp chuột vào những kết quả tìm kiếm, và mỗi đường link sẽ dẫn đến vô vàn những trang web khác nhau. Quá tải thông tin chứng tỏ chúng ta quản lý sự tận tâm, tận tuỵ của chính mình chưa được hiệu quả”.

Tại sao phải đợi?

Tạp chí Tâm lý học ngày nay có viết “Trong số những điều khiến chúng ta thất bại, điều rõ ràng nhất chính là sự chần chừ”. Những người chần chừ hay làm hỏng chính công việc của họ. Họ hay gặp nhiều trở ngại trên con đường của chính mình. Họ thậm chí chọn sai con đường và làm tổn hại đến chính danh tiếng của mình. Vấn đề này dường như do bản thân họ gây ra.

Tính chần chừ không phải tự nhiên sinh ra mà được hình thành từ hoàn cảnh. Sự chần chừ được tạo ra dưới hoàn cảnh gia đình song không phải do ảnh hưởng trực tiếp. Đó là sự phản ứng đối với những bậc cha mẹ độc đoán. Sự khắt khe và giáo dục của người cha khiến con họ ít phát triển khả năng tự điều chỉnh bản thân cũng như khả năng tiếp thu các định hướng của chính mình và sau đó là việc học cách thực hiện chúng. Sự chần chừ thậm chí có thể trở thành một dạng của sự nổi loạn vốn chỉ được hình thành trong những hoàn cảnh tương tự.

Thật vậy, tạp chí này đã đưa ra một lời bình chính xác cho sự chần chừ. Và câu nói “Tôi sẽ làm việc hiệu quả nhất khi có nhiều áp lực” hóa ra lại không đúng. Những người hay chần chừ thường không mấy năng động; họ chỉ cảm thấy rằng họ đang trở nên năng động hơn mà thôi”.

Pace Productivity, một công ty chuyên đưa ra những dịch vụ về việc quản lý thời gian hiểu rằng mọi người đều không muốn lãng phí thời gian kể cả khi họ đang ở nhà. Trong tất cả những lời khuyên họ đưa ra thì lời khuyên dưới đây được coi là thú vị nhất.

“Bạn có muốn tránh các cuộc gọi quảng cáo, tiếp thị khi bạn đang dùng bữa? Thật đơn giản. Không nhận bất kỳ cuộc gọi nào trong thời gian đó. Nếu đó là cuộc gọi quan trọng, họ sẽ để lại lời nhắn và gọi lại cho bạn sau”.

Đỗ Nguyễn Đệ
Theo Nytimes

Nghệ thuật giao tiếp của hai cựu Tổng thống Mỹ Washington và Clinton

Việc sử dụng khéo léo lời nói, cử chỉ, điệu bộ trong giao tiếp đã giúp cho người ta luôn cảm thấy tự tin và cuốn hút. Các chính trị gia đều là những bậc thầy về nghệ thuật giao tiếp, trong đó đặc biệt phải kể đến 2 cựu tổng thống Mỹ: Washington và Bill Clinton.

Cựu Tổng thống Mỹ George Washington

Giọng nói cử chỉ hoá giải nguy cơ làm phản

Washington là một người không giỏi trong lĩnh vực giao tiếp. Tuy vậy, ông là người hiểu và vận dụng tốt phương châm nói ít hiểu nhiều. Ông còn biết thể hiện ngôn ngữ bằng cử chỉ, thậm chí sử dụng rất khéo khả năng cảm xúc để thể hiện và làm tăng tính uy nghiêm và phong cách của mình.

Năm 1786, sau khi chiến tranh giành độc lập kết thúc, binh sĩ ba quân dưới quyền ông Washington đã lâu không hề nhận được đồng lương nào, chính phủ lâm thời đã lên tiếng nhiều lần nhưng vẫn không có kết quả. Chán nản vì cảnh này, quan quân tỏ ra rất bất bình và có ý định làm phản. Nhiều đội quân tiến về thành phố trung tâm của chính phủ lâm thời...

Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc đó, ông Washington đã làm được một việc mang tính lịch sử trọng đại đối với nước Mỹ. Ông bất ngờ xuất hiện tại cuộc họp kín của những quan chức quân sự cấp cao. Ông lôi ra từ túi áo một bản diễn văn nhưng không đọc ngay như những lần trước, mà chậm rãi mở cặp lấy kính đeo lên mắt, rồi mới lên tiếng: “Xin lỗi các vị, tôi đã rất cố gắng vì sự độc lập của chúng ta nhiều năm qua. Thời gian trôi nhanh quá, tóc tôi đã bạc nhiều và đôi mắt không còn được sáng như trước, nó sắp bị hỏng”.

Trước những lời lẽ chân tình và cảm động của ông Washington, mọi người nhận thấy sức khỏe Tổng thống giảm nhiều so với trước nên rất xúc động. Họ cảm thấy xấu hổ trước những hành động muốn làm phản của mình. Lần lượt từng người bước ra xin lỗi vị Tổng thống của mình, nguy cơ làm phản mới bùng phát đã được dập tắt.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton.

Im lặng là ngôn ngữ tốt nhất

Một buổi sáng khi ông Washington còn đương nhiệm cương vị Tổng thống, gần 300 phần tử bạo loạn lăm lăm gậy gộc trong tay, kéo về dinh Tổng thống biểu tình đòi Chính phủ Mỹ phải giữ thái độ trung lập trong chiến tranh giữa Anh và Pháp. Biết tin này, ông Washington lẳng lặng bước về phía cửa sổ “ném” ánh mắt sắc lạnh về nhóm những người biểu tình, hai tay khoanh trước ngực, thể hiện một phong thái vừa oai phong vừa uy nghiêm. Đám đông biểu tình ngày càng tiến sát về phía Tổng thống khi chỉ còn cách bức tường và chiếc cửa sổ, họ dừng lại. Trước ánh mắt sắc lạnh và uy phong của Tổng thống phía trong cửa sổ, họ không dám làm gì thêm và chỉ một lúc sau đã tự động giải tán.

Một lần nữa ông Washington đã dùng cử chỉ của mình để chiến thắng một thách thức. Có thể nói, hầu hết các lãnh tụ chính trị đều hiểu rõ sự lợi hại của từ “im lặng”. Napoléon cũng vậy, trước khi đọc diễn văn hoặc diễn thuyết một chủ đề nào đó, ông đều im lặng trong giây lát.

Bill Clinton, một điển hình trong giao tiếp

Cựu Tổng thống Bill Clinton cũng là một trong những người được coi là rất khéo trong giao tiếp. Ông biết kết hợp rất linh hoạt việc thể hiện diễn đạt ngôn từ với cử chỉ điệu bộ. Một ví dụ điển hình cho thấy, tháng 1/1998, trước mặt khá đông phóng viên, ông biện hộ cho mình về vụ bê bối với cô nữ thực tập sinh Nhà Trắng bằng gương mặt đăm chiêu và kiên định, ngón tay trỏ gõ nhẹ trên mặt bàn và một cái nhún vai điệu nghệ rồi nói: “Từ trước tới nay, tôi đâu có biết gì về cô nữ sinh này”. Một câu nói dối nhưng cũng đủ cho người khác rất tin vì điệu bộ của ngài Tổng thống.

Theo Ái Nhi
Hải ngoại tinh vân

Vượt đèn đỏ

Tôi đã lẩn mẩn phỏng vấn những người đi nước ngoài mà tôi biết với một câu hỏi duy nhất trong vòng một năm nay: “Ông (bà) đã bao giờ thấy người nước ngoài vượt đèn đỏ chưa ?”. Cho đến bây giờ, tất cả những người được hỏi đều trả lời: “Chưa thấy bao giờ”. Nhưng ngay sau đó có những người ghé tai tôi hỏi: “ông có hâm không mà hỏi thế?”. Tất nhiên là tôi không hâm. Tôi hỏi thế để khẳng định một nhận định mà tôi không có cở sở nhưng bằng những gì hiểu biết tôi rất tin người nước ngoài không vượt đèn đỏ trừ những kẻ cướp nhà hàng hay một loại tội phạm nào đó trên đường chạy trốn sự truy đuổi của cơ quan pháp luật. Tôi hỏi thế để cố gắng lý giải vì sao người Việt Nam lại thường xuyên vượt đèn đỏ.


Chúng ta thử đi một ngày qua các ngã ba, ngã tư của một trong những nơi “văn minh văn hóa nhất” của đất nước. Nơi có tỷ lệ cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ cùng sinh viên và công chức cao nhất. Nơi ấy là Hà Nội. Nhưng chính ở nơi “văn minh, văn hóa nhất” ấy, số người vượt đèn đỏ lại nhiều hơn cả. Tôi thường xuyên nhìn thấy những thanh niên vụt qua đám đông đang dừng xe khi có đèn đỏ và phóng như bay qua ngã ba, ngã tư. Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ có những thanh niên lêu lổng, ngang tàng, không chịu học hành gì mới vượt đèn đỏ như vậy. Nghĩa là chỉ những người ấy mới sống một cách không có ý thức trong cộng đồng của mình. Nhưng không phải thế mà cả những công chức áo cổ cồn, giày dađen bóng. Nhưng chưa hết mà có cả những người tóc đã hoa dâm. Nhưng chưa hết mà cả những cô gái ăn mặc rất mốt đến những bà đầy phong cách của một bà chủ. Tất cả đều vượt đèn đỏ. Cũng lại lúc đầu tôi nghĩ họ chỉ vượt đèn đỏ buổi sáng vì vội đến trường, đến công sở cho đúng giờ, kịp đưa con tới lớp, kịp tàu kịp xe đi công tác. Nhưng không! Bảy giờ sáng họ vượt đèn đỏ. Mười giờ sáng họ vẫn vượt đèn đỏ. Giữa trưa họ vẫn vượt. Ba giờ chiều vẫn thế. Bảy giờ tối vẫn không có chiều hướng giảm. Nửa đêm vẫn cứ vượt đèn đỏ. Nghĩa là lúc nào có thể vượt đèn đỏ là họ vượt và không chỉ người trẻ mà người già cũng vượt. Không chỉ đàn ông mà đàn bà cũng vượt. Vượt đèn đỏ đã trở thành một bệnh dịch của người Việt Nam mất rồi.

Nếu chúng ta nhìn từ trên cao xuống toàn bộ thành phố, chúng ta sẽ thấy một sự náo loạn trên các tuyến giao thông. Chúng ta thường xuyên bị tắc đường. Tất nhiên đường chúng ta quá hẹp mà lưu tượng người và xe cộ đi lại quá đông. Nhưng một phần chẳng kém quan trọng tí nào là ý thức của người dân. Một người thấy đèn đỏ cứ thản nhiên vượt lên. Thế là gặp người ở chiều đường đang đèn xanh. Không ai chịu nhường ai. Thế là ùn tắc. Đã ùn tắc rồi nhưng ai cũng tìm cách chen lên phía trước. Tất cả không ai bảo ai cứ thấy kẽ hở là nhích lên. Được tí nào hay tí ấy. Được tí nào là thỏa mãn tí ấy.

Cái thói ích kỷ này hiển hiện ở mọi nơi. Trong việc xây dựng tôi thấy rất rõ. Mặt tiền nhà mình 3m nhưng cứ muốn nhích sang đất nhà khác chưa xây dù chỉ 3cm đến 5cm. Nhà hàng xóm xây nền nhà cao 60cm thì mình phải xây 65cm. Phải cao hơn nó chứ! Tầng nhà hàng xóm 3,1m thì nhà mình phải 3,2m. Sao mình lại thấp hơn nó? Trên đường đi sao mình lại chậm làm nó? Thế là vượt nhau không có một trật tự nào cả. Mặt mày đỏ phừng phừng. Chen vai hích cánh. Cãi cọ chửi bới nhau. Rất nhiều khi chỉ vì một cái xe đạp ngang tàng, vô lối mà tắc đường đến cả tiếng đồng hồ. Rất lạ là, khi họ thủng thẳng đạp xe đạp vượt đèn đỏ thì chẳng thấy gương mặt nào tỏ một chút ngượng ngùng hay lấm lét nhìn xem có công an không? Họ cứ đi như đang đi trong sân nhà họ vậy. Họ cứ nghĩ ông đi xe đạp thì ông cần cái quái gì. Ông cứ đi như thế đấy làm gì được ông. Lúc này tôi hiểu thêm một lý do vì sao mà cái anh Chí Phèo của ông Nam Cao lại sống lâu như thế trong đời sống xã hội Việt Nam.

Nhiều đoạn đường hình như không có lý do gì để ùn tắc mà vẫn bị ùn tắc làm tôi cứ phải hỏi mãi: Vì sao lại có thể ùn tắc được nhỉ? Xin thưa ngài: chỉ vì người này muốn nhanh hơn người kia có vài ba giây đồng hồ mà thôi. Có khi chỉ vì hai cái xe khẽ chạm nhau một tí thôi thế là dựng ngay xe giữa đường, rồi cúi rạp xuống nhìn xem cái xe có bị xước một tí gì không, rồi sừng sừng sộ sộ, hận thù dâng cao. Thế là người này dừng lại ngó một tí, người kia ngó một tí. Vui quá nhỉ. Đánh nhau thử xem nào. Cứ thế và cứ thế, chỉ trong vài phút ngã ba hay ngã tư ấy đã đông nghẹt người và không tài nào có thể giải tỏa được. Những lúc như thế, công an có “ba đầu sáu tay” cũng chịu. Cho đến bây giờ tôi vẫn thường tự hỏi: Tại sao người ta luôn luôn muốn nhanh hơn người khác chỉ một vài giây hay một gang tay đường. Mặc dù có nhanh hơn cả tiếng đồng hố thì rất nhiều người có dùng một tiếng đồng hồ nhanh hơn ấy để làm việc đâu. Tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây để rồi ngồi quán hai ba tiếng tán gẫu những chuyện không đâu. Thực ra, nếu người này nhường người kia một gang tay đường hay một vài giây đồng hồ thì đám đông đặc quánh mùi khói xe và mỏ hôi người sẽ nhanh chóng được giải tỏa.

Bạn tôi nói rằng ông đã nhìn thấy ở một ngã tư phố nhỏ ở Singapore khi đèn đỏ chỉ đúng có một người đi bộ. Nhưng người đó đã dừng lại một cách tự giác. Việc dừng lại đó là ý thức sống đầy trách nhiệm và tôn trọng cộng đồng. Người Singapore có tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây đồng hồ như người Việt Nam đâu. Thế mà sự phát triển của họ lại nhanh hơn chúng ta cả một thế kỷ. Chắc nhiều người còn nhớ cách đây dăm sáu năm gì đấy, có một cán bộ của chúng ta đi công tác nước ngoài, mà hình như là Singapore, đã vượt qua đường cao tốc và bị xe cán chết. Theo luật pháp của nước đó, thì người cán bộ Việt Nam kia phải đền bù thiệt hại cho nước họ vì tai nạn giao thông đó người cán bộ Việt Nam kia gây nên. Ở nước ngoài luôn luôn có những lối đi riêng an toàn cho người đi bộ khi qua đường đặc biệt là qua đường cao tốc. Ông cán bộ của chúng ta đã mang cái lối ăn sổi ở thì bước vào một xã hội luật pháp nghiêm minh và khoa học. Đương nhiên lối sống như thế trong thời đại văn minh sẽ bị bật ra và đôi khi còn bị nghiền nát.

Tôi có đọc một bài báo viết về sự đi bộ của người Việt Nam trên đường phố. Họ đi tự do và không coi luật lệ là gì cả. Họ thủng thẳng bưng một bát phở từ bên này đường sang bên kia đường bất chấp mọi luật lệ giao thông. Có người còn quần đùi áo lót vừa đi qua đường vừa xỉa răng vô tư giống hình ảnh lão Nghị Quế ngày xưa xúc miệng ằng ặc rồi nhổ toẹt ra nền nhà. Chẳng lẽ từng ấy năm ý thức về một lối sống văn minh của người Việt mình không nhích thêm được một chút nào ư?

Một câu hỏi được đặt ra mà tôi tin tất cả đều phải đồng ý với tôi là vì sao chúng ta lại sống luộm thuộm và vô kỷ luật đến như thế. Hãy nhìn các quán ăn lê lết vỉa hè. Hãy nhìn các quán bia hơi ngập tràn xương xẩu, cuống rau, giấy ăn, mẩu thuốc phủ quanh những đôi giày da đắt tiền. Hãy nhìn chợ búa bẩn thỉu với thịt cá và ruồi xanh bày ra mọi nơi bên lề đường có thể. Hãy nhìn những người vô tư đến kinh hãi dựng xe bên hồ Thiền Quang hay một công viên hay một hè phố nào đó và bước đến một gốc cây để ung dung “tè”. Hãy nhìn các cô các cậu thanh thiếu niên da thịt béo tốt, quần áo sang trọng ăn kem và thoải mái vứt bọc giấy và que kem ra hè phố. Có người ngồi trong những chiếc xe đẹp mở cửa vứt ra ngoài vỏ bánh kẹo hoặc vỏ trái cây. Có người còn ném cả cái túi nilon đựng những thứ mà họ vừa nôn trong xe ra ngoài. Có người ngồi trên xe máy thoải mái khạc vung ra khi xe đang chạy làm nước bọt bay tứ tung vào mặt người đi sau. Tôi nói vậy sẽ có người bực bội kêu lên “khổ lắm biết rối nói mãi”. Vâng đúng thế. Chúng ta nói mãi rồi nhưng chẳng thay đổi là bao. Vậy thì chúng ta phải nói nữa, nói mãi, nói đến khi không còn khả năng nói nữa thì mới thôi.

Chúng ta phải bắt đầu lại từ việc đi như thế nào cho đúng. Một đội quân mạnh và thiện chiến lúc nào cũng bắt đầu bằng bài tập đi cho đúng đội ngũ. Nếu chúng ta cứ sống một cách “tự do chủ nghĩa” như đang sống thì làm sao chúng ta xây dựng được một xã hội văn minh. Một xã hội văn minh đâu cứ thật nhiều xe máy và xe hơi đắt tiền. Xã hội văn minh đã xuất hiện trên thế giới từ khi chưa có Boeing và Computer cơ mà. Đời sống vật chất của chúng ta được cải thiện rất nhiều. Nhưng chúng ta đang sống với lối sống của những anh trọc phú. Chẳng lẽ những con mối và những con ong có kỷ luật còn chúng ta mang danh con người lại không?

Có thể có những người khi đọc xong bài này thì bĩu môi: “Nói gì không nói lại đi nói toàn chuyện vặt vãnh”. Xin thưa các quí bà và các quí ông của tôi, những chuyện vặt vãnh đó đang làm cho các thành phố của chúng ta lộn xộn trong giao thông (và gây ra chết người không ít), bẩn thỉu trong môi trường và vô nguyên tắc trong lối sống. Nhưng tệ hại vô cùng là nó sinh ra một xã hội ít tính luật pháp. Nó cản trở chúng ta xây dụng một cuộc sống hiện đại và văn minh. Nếu bây giờ. chúng ta thử đặt cuộc sống hiện đại văn minh thuần tuý với nghĩa đích thực của nó như của Singapore hay Nhật Bản vào xã hội ta thì có nguy cơ chúng ta sẽ chối từ chính cái mục đích mà chúng ta đang phấn đấu. Vì như thế, chúng ta đâu được thoải mải vượt qua ngã ba, ngã tư đang có đèn đỏ. Chúng ta không được thoải mái vừa xỉa răng vừa khệnh khạng qua đường không thèm để ý đến ai. Chúng ta đâu còn vừa được ăn vừa được ném rác ra đường… Tất cả những hành động trên chính là thói ích kỷ và lối sống thiếu ý thức của chúng ta. Chúng ta nên xem lại lòng yêu nước của mình. Đọc xong bài báo này ở công sở hay trong quán cà phê, các quí bà quí ông sẽ lên xe về nhà. Tôi tin 100% là các quí bà, quí ông sẽ thấy những gì “vặt vãnh” tôi vừa nói ở trên đang diễn ra ở quanh mình. Chắc chắn lúc đó các quí ông, quí bà sẽ kêu lên đầy bực bội: Này, sao họ lại đi đứng như thế nhỉ!

Sunday, 27 April 2008

Lãnh đạo và văn hóa đọc: Kỹ năng chọn sách và đọc sách

Qua điều tra cho thấy, 15/28 nhà lãnh đạo đọc sách rất chậm. 3/28 nhà lãnh đạo thú nhận đọc cả tháng mới xong một cuốn. Và cộng thêm bận mãi khiến họ đã bỏ dần thói quen đọc sách. Tại sao lãnh đạo lại ít mua sách và đọc sách vậy?

Vấn đề đầu tiên cần bàn là nhiều nhà lãnh đạo không có mục đích rõ ràng khi đọc sách. Thật đáng tiếc rằng 11/28 nhà lãnh đạo trả lời rằng họ đọc bất cứ cuốn nào có trên tay, hoặc ai đó đưa cho, hay ai đó giới thiệu, miễn là có liên quan đến lãnh đạo và quản lý hoặc chuyên ngành của họ. Điều này cũng cho thấy rằng, rất nhiều lãnh đạo thực tế đã không có mục đích rõ ràng khi đọc sách. Điều này làm cho họ đọc tràn lan, tốn thời gian và công sức.

Khi đọc sách các nhà lãnh đạo nên tìm câu trả lời cho các câu hỏi: Đọc để làm gì? Cần đọc loại sách gì, cuốn nào, đọc như thế nào? Ngay cả trong những cuốn sách đã có trên tay cũng nên xác định đọc đoạn nào, mục nào. Nếu biết mục đích của lần đọc sách này nhà lãnh đạo sẽ có cách đọc phù hợp: đọc để tìm con số, dữ liệu hay đọc để giải trí; đọc để tìm kiếm thông tin hay đọc để nắm nội dung; đọc để nghiên cứu hay đọc để biết; đọc để ứng dụng, xử lý tình huống ngay hay học để phê phán, tìm điểm bất hợp lý; đọc để học trên những điểm hay, cái mạnh của người khác hay tìm những điểm chưa hay, điểm không tốt của người khác để tránh…

Sau khi đã có mục tiêu đọc sách rõ ràng nhà lãnh đạo cần biết cách chọn sách. Trên thực tế 21/28 nhà lãnh đạo khẳng định họ không biết chọn sách nào cho phù hợp trước một rừng sách. 17/28 nhà lãnh đạo nói rằng họ thấy tên sách hay thì mua về nhưng khi đọc thì lại là sách "xào" lại, có nội dung tầm thường. Nhiều người đã có cảm giác bị lừa khi mua sách!

Vì vậy, việc đầu tiên người mua sách nên làm là xem tên sách. Không quên đọc tít phụ. Tít phụ nằm phía dưới cuốn sách và giúp bạn hiểu rõ, hiểu nhanh nhất nội dung cuốn sách. Ví dụ cuốn “Bùng cháy hay tàn lụi” có tít phụ là “Làm thế nào để nhóm lên ngọn lửa say mê, sáng tạo và nhiệt tình trong công việc”. Tên sách và tít phụ giúp cho người đọc “sơ tuyển” và biết cuốn sách đó có nằm trong danh sách những sách mình cần đọc hay không.

Nhà lãnh đạo cũng cần xem ngay tên tác giả. Tên tác giả chính là thương hiệu lớn và quyết định rất quan trọng đến nội dung và chất lượng cuốn sách. Và cũng nên xem ngay bìa 4. Thường trên bìa 4 này có những lời nhận xét hay khen tặng. (Cũng có khi bìa 4 viết tóm tắt về tác giả). Hãy xem ai viết những lời nhận xét đó, họ có uy tín hay không, họ có kinh nghiệm và hoạt động trong lĩnh vực đó hay không và nhận xét thế nào về cuốn sách. Cũng nên lưu ý đến năm xuất bản và cuốn sách đã tái bản lần thứ mấy. Cuốn sách càng mới xuất bản thường thông tin càng nóng hổi, càng được cập nhật. Cuốn sách được tái bản nhiều lần, nhất là trong thời gian càng ngắn chứng tỏ cuốn sách hay. Sẽ rất tốt nếu đọc những cuốn sách tái bản có bổ sung.

Việc cần làm tiếp là tìm tên công ty sách hay nhà xuất bản. Nếu những công ty sách có tên tuổi, có thương hiệu thì thông thường sách sẽ đảm bảo về chất lượng, hình thức, nội dung và giá trị. Nhiều công ty sách hiện nay có đội ngũ nhân viên rất tốt, nhất là biên tập viên. Cũng nên lưu ý trang bản quyền, thường là trang đầu tiên xem cuốn sách này có bản quyền hay là sách biên soạn, xào nấu. Và bản quyền này mua của tác giả nào hay nhà xuất bản nào, có nổi tiếng hay không.

Vấn đề người dịch và người hiệu đính cũng khá quan trọng (nếu là sách mua bản quyền). Cuốn sách dù rất hay nhưng nếu người dch và hiệu đính không tốt cũng có thể làm giảm chất lượng và giá trị cuốn sách đi một cách đáng kể. Những nhà xuất bản lớn trên thế giới, nhất là những nhà xuất bản có tuổi đời hàng trăm năm là một thương hiệu lớn, có thể giúp bạn tin cậy hơn vào cuốn sách đang cầm trên tay.

Liên quan đến tác giả, hoặc ngay trong những trang đầu của cuốn sách, hoặc trong tay gấp hoặc trên bìa 4 thường có giới thiệu về tác giả. Hãy xem để biết về người viết ra cuốn sách này. Cũng rất nên đọc lời tựa, lời giới thiệu. Những bài viết ngắn gọn này rất quan trọng để bạn hiểu về cuốn sách. Về nội dung, mục tiêu, nhóm độc giả mà cuốn sách nhằm tới.

Một việc không thể thiếu được là xem mục lục cuốn sách. Mục lục không chỉ giúp các nhà lãnh đạo hiểu nội dung cuốn sách mà còn giúp bạn quyết định chất lượng cuốn sách, rằng liệu có phải là kiểu “treo đầu dê bán thịt chó không”, rằng liệu có phải tên thì hay nhưng nội dung không ra gì không. Nếu xem và quan sát tốt mục lục, chúng ta biết được các vấn đề tác giả trình bày trong cuốn sách này. Sự lô gích của mục lục cũng rất quan trọng.

Cuối cùng, nếu có thời gian nên xem lướt qua nội dung, hoặc đọc thử vài trang trong phần mình quan tâm. Nếu có điều kiện tra cứu, hoặc nếu bạn được giới thiệu một cuốn sách nào đó, nhất là sách tiếng nước ngoài nên bỏ ra vài phút vào amazon.com để tra xem mức độ đánh giá cuốn này thế nào, đạt mấy sao. Nếu bạn biết ngoại ngữ, nên vào phần insight để xem qua nội dung bằng tiếng gốc. Đến đây bạn đã có thể quyết định mua hay không mua cuốn sách đó.

Về kỹ năng đọc sách cần lưu ý rằng chúng ta cần có tư duy tích cực khi đọc sách. Khi đọc nên hình dung những ý chính, ý tưởng trong sách. Nên tạo ra những hình ảnh, biểu tượng trong đầu. Nên luôn so sánh, đối chiếu các đoạn sau với trước, những gì mới thu nhận được với những gì đã biết từ trước. Khi đọc với tư duy tích cực sẽ tìm ra những vấn đề mấu chốt, quan trọng của từng đoạn, từng chương. Sẽ biết cái nào cần bỏ qua hay đọc lướt. Nhà lãnh dạo cũng có thể rút ra kết luận cho chính mình.

Trong việc đọc sách việc quan trọng là phải rút ra điểm gì cho chính mình. Phải tìm ra cái mới, có góc nhìn mới. Điều này tối quan trọng cho các nhà lãnh đạo. Việc tìm ra những ý, những sáng kiến, những kinh nghiệm hay nguyên tắc để có thể áp dụng vào cuộc sống và công việc hàng ngày của chính các nhà lãnh đạo. 25/28 nhà lãnh đạo khẳng định rằng họ rất quan tâm đến tính ứng dụng của cuốn sách vào thực tế.

Khi đọc nên ghi chép. Người đọc nên có bút mực hoặc bút chì trên tay. Nên có quyển sổ ghi chép. Cũng có thể gạch chân dưới những đoạn hay, quan trọng, câu thú vị nếu sách là của chính mình. Việc ghi chép lại cũng giúp cho não ghi nhớ thêm nội dung cuốn sách, nội dung vấn đề. Mẩu bút chì hơn trí nhớ tốt.

21/28 nhà lãnh đạo khẳng định họ thường không tập trung khi đọc sách. Lý do đưa ra là họ có quá nhiều công việc, có quá nhiều thứ chi phối họ. Khi đọc sách rất cần thiết phải gác bỏ mọi công chuyện sang một bên. Cần cố gắng hướng toàn bộ tâm trí, liên tục vào việc đọc sách. Khi tập trung sẽ ghi nhớ nhanh, hiểu thấu đáo vấn đề, không bị hiểu nhầm, không phải đọc lại. Khi đọc tập trung sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian. 14/28 nhà lãnh đạo khẳng định, họ đã từng phải đọc lại một đoạn, thậm chí cả trang sách lại bởi vì sau khi đã đọc xong mà không hiểu gì cả. Lý do là vì không tập trung khi đọc. Khi gặp vấn đề khó hiểu nên cố gắng suy nghĩ hoặc ghi chép lại để tìm hiểu sau. Và lại tiếp tục đọc.

Nên chọn một nơi đọc sách hợp lý, tốt nhất cho bạn. Nơi mà bạn có thể thư giãn và tập trung. Nên chọn nơi thoáng mát, sạch sẽ, ấm cúng, dễ chịu và thư giãn nếu có thể. Nên tránh những nơi thiếu ánh sáng hay quá ồn ào. Nhiều gia đình, cơ quan có phòng đọc riêng, điều này rất tốt. Khi đọc sách nên tắt điện thoại hoặc để điện thoại ở chế độ rung. Không nên đọc sách trong tư thế nằm vì dễ buồn ngủ, hơn nữa ảnh hưởng không tốt đến trí nhớ, lại không thuận lợi cho ghi chép. Nên để sách vừa tầm mắt.

Việc rèn kỹ năng đọc sách rất quan trọng. Các nhà lãnh đạo lưu ý rằng mình chỉ nên đọc bằng mắt và não chứ không nên đọc bằng miệng. Như vậy tốc độ nhanh hơn. Thậm chí nhanh hơn rất nhiều nếu có thói quen và kinh nghiệm. Không nên đọc ngược trở lại quá nhiều. Nên đọc cả đoạn để hiểu cả ý chung. Vừa đọc vừa ghi chép, thu tóm ý chính, không nên để ý đến từng chữ, từng từ.

Khi đọc sách cần tập thói quen phán đoán khi đọc. Thả hồn vào cuốn sách vào từng trang sách. Nên biến mình thành người viết hoặc thành nhân vật trong cuốn sách. Người đọc quen và có kinh nghiệm chỉ cần lướt mắt qua từng trang mà thôi. Lenin là người có tài đọc sách nhanh như mở sách, tuy nhiên ông vẫn biết nội dung, vẫn nắm được vấn đề, vẫn nhớ rất tốt.

Khi đọc sách nên có hai công đoạn: Đọc sơ và đọc kỹ. Khi đọc sơ nên đọc lướt, đọc thật nhanh. Chỉ để nắm ý chính, điểm cốt yếu. Khi đọc sơ ta không nên nghiền ngẫm cuốn sách. Còn khi đọc kỹ thì ta chỉ đọc kỹ, sâu những phần những ý ta rất quan tâm. Khi đó cần dành nhiều thời gian hơn cho suy ngẫm và ghi chép. Cũng cần chọn đọc những phần trọng điểm. Khi đó bạn nên đọc những đoạn, những phần đã được lựa chọn từ trước để nắm sâu nội dung cần thiết. Khi đọc sâu người đọc có thể nghiền ngẫm nội dung đoạn sách, trang sách sách, để hiểu sâu, đầy đủ, kỹ lưỡng vấn đề.

Việc đọc sách chủ động cũng rất quan trọng. Người đọc chủ động tìm những ý, những nội dung mình cần. Khi đọc chủ động người đọc dễ dàng có thể rút ra những kết luận phù hợp với nhu cầu của mình. Đọc sách chủ động là vấn đề mấu chốt của việc đọc sách nhanh và hiệu quả. Người đọc chủ động tìm kiếm cái mình cần chứ không phải cái mà tác giả cung cấp trong cuốn sách.

Các nhà lãnh đạo nên tập đọc và tập tăng tốc độ đọc. Nên tăng tốc độ đọc theo thời gian. Khi đọc lưu ý không nên đọc theo chiều ngang, từ trái sang phải mà nên đọc theo chiều dọc, từ trên xuống dưới. Chúng tôi gọi đó là phương pháp đọc scan. Đọc scan giúp chúng ta đọc được nhanh nhất, với tốc độ cao nhất.

Cuối cùng, khi đọc xong cuốn sách nên tự mình ngẫm nghĩ lại nội dung chính của cuốn sách, những ý hay bổ ích. Rất nên ghi chép lại các ý chính, câu hay ra giấy, vào sổ. Một kinh nghiệm của tôi mà tôi thấy rất hữu ích khi đọc sách là tập kể lại. Hãy kể lại cho các đồng nghiệp, cán bộ cấp dưới, bạn bè, có thể cả lãnh đạo cấp trên. Khi kể lại giúp ta nhớ lại ni dung và biến kiến thức đó thành kiến thức của mình, đưa tri thức vào tàng thức. Thậm chí nếu thấy những cuốn sách thực sự hay, bổ ích nên tổ chức trao đổi, bàn luận về cuốn sách.

Nếu các nhà lãnh đạo biết rõ mục đích đọc cho từng cuốn, tại từng thời điểm, nếu biết chọn cho mình những cuốn sách đúng, có môi trường đọc sách tốt, biết đọc tập trung và có phương pháp, họ sẽ đọc rất nhanh và hiệu quả. Hiện nay, trong thời đại hội nhập, khi chúng ta sống và làm việc trong thế giới phẳng thì đọc sách vẫn là một trong những cách tiếp cận với tri thức hiệu quả.

Nguyễn Mạnh Hùng

Bài tiếp theo: Thành công và hạnh phúc nhờ đọc sách

Theo: Lanhdao.net

Saturday, 26 April 2008

Quyến rũ bước vào chung kết

Sắc đẹp nhìn cái thấy liền, ai chẳng bị cuốn trôi vào sức cám dỗ nhãn tiền không cách chi cưỡng nổi! Sức lôi cuốn đó khác nào tiền mặt, nhìn cái giá tị nổi lên liền và nó có sức mạnh thanh toán ngang mọi khoản chi tiêu. Nhưng nghịch lý thay có đến 50% người trên thế giới nghĩ rằng: tiền không mua được hạnh phúc! Cũng vậy, có nhiều cô gái đẹp ngay giây phút đầu tiên đã khiến lòng người mê mẩn, vậy mà các cô gái lại lấy phải những ông chồng “ cả đụt” thua kém chị em mọi lẽ, mọi đằng đến lúc người đời vẫn tổn kết: “ hồng nhan bạc phận”, nghĩa là cái sắc của chị em càng thắm thì cái tình duyên lại càng nhạt nhẽo.




Google



Vậy, người ta quyến rũ cuộc đời bằng cái gì đây? Tất nhiên, ngay tại vòng loại, hình thức bao giờ cũng chiến thắng. Nó lập tức xộc thẳng vào trực cảm, ánh mắt của người khác. Nhưng mà ngay cái trạm trực cảm này nó đã bị phân khúc rất bi kịch rồi, đó là, tai nghe cũng là trực cảm, người Việt bảo: “con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt”. Có nhiều chàng trai hình thức rất bình thường còn xấu nữa, nhưng giọng các chàng trầm hùng ngọt như mía lùi khiến các nàng xiêu đình đổ quán. Người đời vẫn bảo “ tán gái “ là vậy. Phụ nữ, thường cố thủ, vậy cái tài của đàn ông là phải tán ngang – tán dọc, tán bắc – tán nam, tán đông – tán tây, giống như gió từ tứ bề thổi đến làm cho chiếc cây cỏ chống cự cũng không thể nào chống cự nổi. Đây không chỉ là cách “ tán gái” của con người mà còn là cách “ tán mái’ của rất nhiều loài chim. Những em chim đực thường nhảy nhót hót ca trước những con cái, và con nào có giọng hay hơn là con chiến thắng.

Vậy thì có phải ngẫu nhiên người ta được một giọng tán tỉnh hay? Không, tất cả đều có giá của nó, một người đàn ông sao có thể nói hay nếu không có trí tuệ tối thiểu? Và sao có thể có được giọng nói trầm hùng nếu tâm hồn không quảng đại? Sao có thể nói giọng nhẹ nhàng nếu tâm hồn không từ tốn.

Người Trung Quốc có thuật xem tướng rằng “Nhất thanh, nhị sắc, tam hình” Tức là con người có cái quý nhất là âm thanh – giọng nói, cái thứu hai là sắc diện nằm sâu dưới da người ta có thể coi là phong độ, cái thứ ba mới là hình thức bên ngoài. Một cô gái bình thường nhưng nếu có một giọng nói dịu dàng tha thiết sẽ thu hút rất nhiều, trái lại nhiều cô gái rất đẹp nhưng giọng nói chanh chua đánh đá thì lúc đầu cuốn hút người ta bằng sắc đẹp bề ngoài nhưng giọng nói là sự thể hiện của tâm hồn bên trong càng ngày càng đẩy người ta xa mình…

Chị em quyến rũ giới mày râu bằng cái gì? Trước hết là sắc đẹp. Tất nhiên là dễ hiểu rồi. Nhưng như thế là chưa đủ, như người Việt nói : “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, tức là cái phẩm chất gỗ bền chắc bên trong tuy chỉ tuy chỉ là những vân gỗ chìm không dễ nhìn thấy, nhưng còn tốt hơn nước sơn bên ngoài đấy. Người Việt nói cụ thể hơn:

Kìa ai lạo xạo ngoài da
Mà trong rỗng tuếch như hoa muống rừng.

Người phương Tây có một câu phương ngôn cụ thể rằng : “Quần áo cũn hút khi gặp mặt tâm hồn lưu luyến lúc chia tay”. Tức là sắc đẹp có thể cuốn hút ưu thế chiếm ưu thế ngay từ lúc đầu, nhưng sau đó ai có tâm hồn sâu sắc sẽ chiếm một thứ ưu thế như một thứ “mưa dầm thấm lâu”, khi ngấm rồi thì khó mà tẩy xóa được.

Ở đời, muốn biết cái gì hơn cái gì, thì không thể nhìn ở vòng loại mà vòng chung kết. Nhiều cô bình thường mới dầu rớt tận phía sau, nhưng rốt cục họ lại chiếm được những phu quân danh giá đáng ao ước nhiều bề, trong khi đó có rất nhiều cô đẹp tưởng chỉ đơn giản đổi vương miện sắc đẹp lấy vành nguyệt quế của hạnh phúc, nào ngờ vớ phải ông chồng mà đi đâu cũng muốn giấu anh ta ở nhà…….

Người Pháp có câu: “Không ai được tất cả, không ai mất tất cả”.Chúng ta thử xem những phụ nữ dùng tâm hồn để cứu vãn hình thức bên ngoài của mình và chiến thắng bằng cách nào? Một phụ nữ bình thường, họ tỏ ra ân cần, quan tâm đến người khác, đó là vẻ đẹp tâm hồn, khiến lâu dần mọi người xung quanh đều quý mến, rồi những chàng trai cũng ao ước được kết thân cùng cô. Người Trung Quốc bảo “ Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu”, tức là người phụ nữ hiền thục sẽ được người đàn ông tài đức cầu hôn. Trong phương ngôn đó người ta không hề nói về tầm quan trọng của sắc đẹp. Cụ thể hơn, người Trung Quốc chỉ rõ: người phụ nữ cần 4 đức: Công – Dung – Ngôn – Hạnh. Trong đó , “ dung” tức nhan sắc chỉ chiếm có một phần tư.

Còn lại ba đức khác là:
1, Công: tức là phải chăm chỉ học hành, làm việc “ gái có công chồng chẳng phụ”. Với thế gian cái đáng yêu hàng đầu sẽ là:
Thế gian chuộng của chuộng công
Nào ai có chuộng người không bao giờ

2. Ngôn: tức là lời nói nhẹ nhàng, tha thiết, ân cần, an ủi, chia sẻ, tâm tình với người khác thì ai chẳng muốn yêu cái miệng
Mồm ăn, mồm nói, mồm cười.
Mồm đi nói chuyện cho người ta yêu.

3. Hạnh là cái đức chu toàn bổn phận làm vợ, làm vợ, làm mẹ, làm cán bộ, nhân viên mẹ trong công ty, hay hoàn thành mọi công việc làm chức năng phụ nữ của mình.

Người Phương Tây có câu: “Mọi con đường đều dẫn đến La Mã”. Tức là, có rất nhiều con đường dẫn đến hạnh phúc. Ở đời, như chuyện ngụ ngôn, con rùa có khi chạy thắng con thỏ, không phải vì nó chạy nhanh mà nó biết sức mình yếu nên miệt mài chạy. Có nhiều phụ nữ biết mình không có thể mạnh về hình thức nên đã cố công cố ý mình đẹp mà ngơ ngác, ngẩn ngơ, thơ thẩn đùng một cái thời gian như bóng qua cửa trở thành bà cô:
“ Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình”

Còn nhiều chị em khác cũng nhận ra những sở đoản và tìm cách khắc phục, ganh đua theo vị thế của mình. Đó vừa là nghị lực và cũng vừa là ý chí của tinh thần. Rõ ràng nếu họ có chiến thắng cũng là lẽ đương nhiên.

Quyến rũ ư? Chúng ta thử nhìn vào tự nhiên, có loài chim không đẹp thì nó lại hót hay- rồi trở thành chim quí. Có lào hoa không đẹp nhưng lại tỏa hương ngào ngạt – cũng trở thành hoa quí. Người Việt có câu: “Có chí làm quan, có gan làm giàu”. Tức là hạnh phúc không tự đến với con người , mà người phải dùng nghị lực, bản lĩnh, lao động và sự ganh đua của mình để giành lấy vành nguyệt quế của hạnh phúc. Người đẹp ư? Đừng quá chủ quan mà rề rà chậm chạp có khi lại mất tự tin bởi thêm tý son phấn và rồi để lỡ mất chuyến xe chót đi đến bàn tiệc của cuộc đời. Còn những chị em có nhiều sở đoản khác, chớ có tự ti, không ai cấm chúng ta sẽ dùng những giá trị tinh thần để thay thế cho cái mình yếu hay thiếu….Để rồi xem “ có chí thì nên” hay có sắc thì nên?

Có loài hoa, như hoa hồng được tôn vinh là nữ chúa của tình yêu chẳng hạn, đẹp cả sắc lẫn hương. Và có ai ngăn được những ái nữ của tình yêu không quyến rũ và làm đẹp thế giới cả bằng hình thức lẫn tâm hồn.

Giới thiệu: Free La Oreja de Van Gogh CD release and event alerts


Friday, 25 April 2008

Những kiểu tình yêu thời hiện đại


Tình yêu bao gồm cả ba yếu tố - đam mê, sự thân mật và ràng buộc - được gọi là tình yêu tuyệt vời. Đây là dạng lý tưởng, ngoài ra còn có những dạng tình yêu khác đáng tham khảo...

Sự si đắm

Dạng tình yêu này thường chỉ gồm mỗi yếu tố đam mê. Người bị si đắm thường có các cảm giác mạnh, mong mỏi người kia, liên tục nghĩ đến anh ta hay cô ta, “sùng bái” anh ta hay cô ta.

Sự âu yếm, vui vẻ, chán nản, lo lắng, căng thẳng, ham muốn tình dục, tất cả cũng thể có xuất hiện ở tình yêu này. Tình yêu si đắm thường nông cạn và nó có thể kết thúc đột ngột như khi nó bắt đầu.

Tình-yêu-trống-rỗng (empty love)

Tình yêu ràng buộc thiếu đi sự đam mê và thân mật được gọi là tình-yêu-trống-rỗng (empty love).

Đây là dạng tình yêu có thể được thấy ở những cuộc hôn nhân đã kéo dài hàng thập kỷ mà những cuộc hôn nhân này uể oải, trì trệ, thiếu sự vận động và phát triển.

Tình yêu Lãng mạn

Tình yêu lãng mạn là loại tình yêu có cả sự đam mê lẫn thân mật, nhưng nó không có sự ràng buộc. Nó cũng giống với tình yêu si đắm, trừ điểm hai người yêu nhau có sự thân mật, gần gũi về mặt thể xác cũng như tinh thần. Nó thật mãnh liệt và say mê, nhưng nó cũng nhanh chóng kết thúc.

Tình yêu Ngu ngốc

Một ví dụ về Tình yêu Ngu ngốc là kiểu tình yêu như một cơn lốc, tán tỉnh theo kiểu các sao ở Hollywood. Hai người gặp nhau. Một tuần sau đó họ đính hôn.

Một tháng sau đó họ kết hôn. Dạng tình yêu này có sự đam mê và ràng buộc nhưng không có sự thân mật. Mối quan hệ theo kiểu tình yêu ngu ngốc hiếm khi kéo dài.

Tình-yêu-tình-bạn

Tình-yêu-tình-bạn bao gồm cả sự thân mật lẫn ràng buộc, nhưng nó thiếu sự đam mê. Một dạng khác của tình yêu này là tình bạn dài lâu và đặc biệt.

Theo TP

Tổng thống Mỹ Bush ủng hộ thành lập quốc gia Palestine

Tổng thống Mỹ Bush và người đồng nhiệm Palestine, Abbas

Tổng thống Mỹ Bush khẳng định với Tổng thống Palestine Mahmud Abbas, ông tin tưởng vào khả năng đạt được một thỏa thuận thành lập một nhà nước Palestine độc lập trước khi ông kết thúc nhiệm kỳ Tổng thống vào tháng 1 năm sau.

"Tôi đã bảo đảm với Tổng thống rằng, một quốc gia Palestine độc lập là ưu tiên hàng đầu của tôi và chính phủ Mỹ, một quốc gia có thể tồn tại và mang lại hy vọng cho người dân", Tổng thống Bush nói sau cuộc gặp gỡ với lãnh đạo Palestine tại Nhà Trắng.

Trong tuyên bố tại phòng bầu dục, ông Abbas cũng đã cám ơn Tổng thống Mỹ vì đã khởi động lại tiến trình hòa bình Trung Đông rơi vào bế tắc trong hội nghị hòa bình khu vực ở Annapolis, Maryland tháng 11 năm ngoái nhưng cảnh báo "chúng ta đang chạy đua với thời gian".

"Chúng tôi tin tưởng rằng ngài thực sự mong muốn một nền hòa bình thực sự, xác thực và lâu dài tại Trung Đông. Tôi cũng chắc rằng ngài muốn chứng kiến một thỏa thuận trước khi kết thúc nhiệm kỳ", ông Abbas cho biết.

Đàm phán Trung Đông tập trung vào những vấn đề khó khăn nhất trong cuộc xung đột Israel-Palestine, bao gồm số phận của Jerusalem và người tị nạn Palestine cũng như các trại tị nạn Do Thái tại Bờ Tây.

Ông Abbas đã ngừng cuộc đối thoại 2 tuần một lần theo kế hoạch diễn ra vào tháng 3 vừa qua sau khi một chiến dịch quân sự Israel tại Gaza đã làm hơn 130 người thiệt mạng và gặp gỡ chỉ mới được nối lại hồi đầu tháng này.

Cả Tổng thống Bush và ông Abbas đều đồng ý rằng tiến trình hòa bình đang đứng trước những trở ngại lớn lao nhưng bày tỏ tin tưởng hai bên có thể đạt được thỏa thuận trước cuối năm nay, ít nhất liên quan đến vấn đề một quốc gia Palestine sẽ như thế nào.

"Tôi không thể nói rằng con đường hòa bình đã được đặt hoa mà thực chất là bằng trở ngại. Nhưng chúng tôi sẽ nỗ lực để loại bỏ những khó khăn và đạt được hòa bình", ông Abbas nói.

Trước đó, hôm Chủ nhật, ông Abbas cho biết ông quyết tâm đạt được khuôn khổ của hiệp định hòa bình trước khi Tổng thống Bush hết nhiệm kỳ.

Theo kế hoạch, ông Bush sẽ trở lại thăm Trung Đông vào tháng 5 tới, chuyến thăm trùng với lễ kỷ niệm 60 năm thành lập quốc gia Israel hiện đại và ông sẽ gặp Tổng thống Abbas trong hội nghị thượng đỉnh kinh tế tại Ai Cập.

Theo Hà Nội Mới

Một số lời nói hay của nhà Phật

Lời nói thứ nhất: Của cải lớn nhất của đời người là sức khỏe

Câu nói này mặc dù ai cũng biết, nhưng thực sự lĩnh ngộ được không phải là chuyện dễ. Xin hãy thử xem người xưa, người nay, người trong nước, người nước ngoài, đã mấy người thoát khỏi vòng mê hoặc, dụ dỗ của danh của lợi... Những người ấy thường coi danh lợi, bổng lộc. tình yêu là cái theo đuổi cao nhất của cuộc đời, mà không biết rằng của cải lớn nhất của đời người chính là sức khỏe của mình. Có một câu chuyện cổ kể rằng. có một người ham mê của cải hơn mạng sống, anh ta lạc vào một núi vàng. lúc đầu sung sướng như điên vì lấy được nhiều vàng bạc châu báu, nhưng rồi bi lạc trong núi vàng, bỏ xác tại đó. Có thể nói rằng, sức khỏe là cái quý báu nhất, và cũng là của cải lớn nhất của đời người. Nếu ta không hiểu được điều này thì bất kể danh lợi gì, ham muốn gì đều trở nên vô nghĩa.

Lời nói thứ hai: Cái đáng thương nhất trong cuộc đời là lòng đố kỵ

Đố kỵ là điều thường gặp nhất trong cuộc sống. vì đố kỵ tài năng của đồng học Hòa Phi nên đã gièm pha với vua Tần, khiến Hòa Phi phải chết trong ngục. Bàng Quyên vì đố kỵ học thức của Tôn Tẫn hơn mình, nên đã dùng độc kế hãm hại bạn, khiến Tôn Tẫn trở thành người tàn phế. Nếu xem xét thì những lời nói hay của nhà Phật, chúng ta sẽ thấy Lý Tư và Bàng Quyên đều là những kẻ đáng thương. Bọn họ có thể để ý một dạo, nhưng cuối cùng vẫn không được chết yên bình. Đố kỵ là một bệnh tật, người có bệnh đố kỵ suốt đời không bao giờ được yên ổn. Bọn họ, hôm nay sợ người này vượt qua mình, ngày mai lại lo lắng vì người khác đi trước mình rồi, suốt ngày bọn họ sống trong cảnh tật bệnh đáng thương. Ngược lại, những người công thành danh toại chân chính trong lịch sử đều là những người coi đố kỵ là một điều sỉ nhục. Âu Dương Tu là lãnh tụ trên văn đàn thời Bắc Tống, năm đó sau khi ông biết và lựa chọn Tô Đông Pha, có người nói với ông rằng: "Tô Đông Pha là bậc kỳ tài, nếu ngài chọn Tô Đông Pha thì chỉ sợ 10 năm sau, người trong thiên hạ chỉ biết Tô Đông Pha chứ không biết ngài là ai nữa”. Nhưng Âu Dương Tu chỉ cười và vẫn đề vạt Tô Đông Pha. Người đời sau vì thế càng sùng kính Âu Dương Tu.

Lời nói thứ ba: Kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời là chính mình

Câu nói này rất quan trọng. Trong cuộc đời chúng ta thường có một số kẻ thù, như bọn lưu manh, vô lại, kẻ tiểu nhân... Bọn cầm thú mặc quần áo người đó vô cùng tàn ác, nhưng nếu nhìn thấu, thì bọn chúng cũng chỉ là lớp cặn bã. Kẻ thù lớn nhất của con người chính là mình. Một người nếu chiến thắng được mình thì cái gì cũng công phá được, sẽ là người bách chiến bách thắng. Cái đáng sợ là tự mình mắc bệnh mà không biết: Có khi do dự không quyết, có lúc lại đánh giá mình quá cao; có khi tự cao tự đại, có lúc lại sùng bái người... chỉ có chiến thắng bản thân mới có thể mở ra được cục diện vững chắc.

Lời nói thứ tư: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là biết buông tha

Trong xử thế, dám nắm lấy là dũng khí, dám buông ra là độ lượng. Phần lớn những người có kinh nghiệm xử thế đều xem thường những hoa tươi, tiếng vỗ tay... trên đường đời, nhưng người đã trải qua nhiều lần mưa gió lại càng tự tin hơn, vững vàng bản lĩnh. Nhưng nếu nhìn nhận một cách bình thường đối với những gập ghềnh, bùn lầy... trong cuộc sống, thì không phải là điều dễ làm. Có thể không hoảng hết, có thể thản nhiên chịu đựng những trở ngại lớn, những tai họa lớn, chính là vì có lòng độ lượng. Nhà Phật lấy lòng độ lượng dung nạp mọi việc trong thiên hạ làm nguồn vui, đã đến rồi thì hãy ở yên mà thích ứng với hoàn cảnh là một loại siêu thoát. Những loại siêu thoát đó đòi hỏi rèn luyện nhiều mới thành. Biết nắm lấy thực đáng quý, nhưng biết buông ra mới là đạo lý chân chính xử thế trong đời.

Những "cô nàng ảo tưởng"

Hơn thế, cảm giác yêu bản thân mình một cách thái quá, gào thét những tiếng nói lạc lõng trên mạng internet đã biến họ thành những con người xa lạ, đôi khi độc ác và không biết tha thứ. Tất cả chỉ vì sự ảo tưởng về "quyền phép" của mình.

Dù mấy tháng nay, blog có lỗi như điên và thông tin Yahoo sắp đóng cửa blog trên mạng này để chuyển qua một dịch vụ khác tiện ích hơn có làm rầu lòng một số người, nhưng thiên hạ vẫn rất say mê viết. Viết để chia sẻ. Để thể hiện cái Tôi cá nhân vĩ đại. Và viết để... show hàng.

Ai có máu văn chương đều nghĩ chỉ cần viết một entry mùi mẫn là thành nhà văn. Thì đó, báo mạng nào chả có chuyên mục "Thế giới blog" hay "Chơi blog" hoặc là "blog Việt". Và cũng đó, "Chuyện tình New York" của Hà Kin thực chất cũng bắt đầu là blog đấy thôi!

Blog biến mọi ước mơ không thể thành có thể. Chỉ cần biết chăm sóc blog của mình một chút, biết viết những bài viết nhẹ nhàng và ngọt ngào, người ta đã nhanh chóng được lên báo (tất nhiên là báo mạng).

Và nếu ai đó thích đọc những gì ta viết, sẽ gửi comment hoặc message làm quen. Và như thế, ít hay nhiều, ta đã là nhà văn trong mắt họ. Nhà văn, cái từ này trên mạng Internet, mới dễ kiếm làm sao!

Nhưng, nhà văn thì sẽ có quyền lực như thế nào? Trên thực tế, những nhà văn đích thực không có quyền lực gì ngoài việc điều khiển những con chữ làm cho bạn đọc say mê và ám ảnh. Còn lại, về bản chất, họ là những kẻ không nắm giữ quyền sinh quyền sát tới con người.

Họ cũng không phải những người nắm giữ những bí mật của thế giới. Nói tóm lại, họ là những người có quyền năng rất hữu hạn. Quyền năng lớn nhất của họ là lòng tốt, cái nhìn bác ái và gieo lòng thiện ở con người trên những con chữ mà thôi.

Mà những cái đó không đo đếm được. Nghĩa là quyền lực nhà văn cũng có, nhưng vô hình và dù có muốn ác độc, nhà văn cũng không có quyền hành trong tay để... giết chết một ai đó.

Nhưng những "nhà văn" trên mạng thì đang sử dụng quyền năng của mình ra sao? Họ đang biến mình thành những tiểu hành tinh mà bất cứ ai chạm đến sẽ có ngay một vụ nổ. Nổ lẹt đẹt thôi. Nhưng họ đang muốn thực hành "quyền được phẫn nộ".

Ví dụ, mới đây có một vụ xảy ra khá lạ lùng trong cách ứng xử của những người Việt trẻ. Một anh phóng viên viết bài về văn học mạng, trích dẫn ý kiến của một cây bút trẻ được coi là "nhà văn mạng".

Nhưng rủi thay, phóng viên vội vàng và cũng không thạo mảng văn học cho lắm, liền... đăng nhầm ảnh người khác. Vậy là dính đòn ngay. Ngôi sao văn chương mạng tung đòn liên tiếp. Trước hết là gửi email yêu cầu tòa soạn đính chính (thì cũng đúng, cái này là hoàn toàn hợp pháp và chính đáng thôi).

Sau đó treo những câu hăm dọa rất... chợ búa, nói thẳng ra là vô văn hóa, trên blog của mình. Bước tiếp theo, chàng dọa kiện phóng viên ra tòa vì... xúc phạm! Phóng viên biết mình sai, thế mình yếu, liền gọi điện xin lỗi nhưng nhà văn mạng không nghe máy. Gửi email xin lỗi thì được trả lời: Muộn rồi, bây giờ thì anh hãy cứ làm việc với luật sư của tôi. Chúng tôi sẽ tiến hành kiện ra tòa! (Chấp nhận xin lỗi, chấp nhận đính chính mà vẫn đòi ra tòa, kể ra cũng khó ứng xử ghê!).

Về sau, phải mất nhiều thời gian, nhờ nhiều người thân quen có uy tín nói giúp, nhà văn mạng mới được vuốt giận, để hòa khí kéo về. Đến khi ấy, phóng viến mới biết thêm một số câu chuyện về nhà văn mạng (nếu biết trước thì chắc chết cũng không dám trích dẫn ý kiến trên báo).

Nhà văn mạng này có một số nickname trên các diễn đàn, có chàng ở đâu là xôm tụ ngay ở đấy, kiểu gì cũng có vài vụ cãi vã ẩu đả bằng bàn phím. Trả lời phỏng vấn, chỉ cần phóng viên viết sai một từ, cũng bị chàng chửi cho là ngu dốt, thiểu năng trí tuệ...

Trên các diễn đàn ấy, chàng miệt thị báo chí thấy rõ và hầu hết phóng viên văn nghệ đều không đúng "tầm" để phỏng vấn chàng... Nhưng lỗi đúng là do báo chí, ngay từ ban đầu khi chàng đăng những cái kiểu như nhật ký những chuyện tình trên mạng, các nhà báo hào hứng nhảy vào ca tụng như hiện tượng mới.

Chàng được bơm phồng quá cỡ đến mức chàng tự kỷ ám thị rằng, à, ta là thiên tài thật! Rồi chàng quay lại "hành" phóng viên thôi. Từ đó, giới phóng viên đặt cho chàng biệt danh "cô nàng ảo tưởng", cho dù chàng "mày râu nhẵn nhụi, áo quần bảnh bao".

Có theo dõi blog sẽ bắt gặp những tuyên ngôn khá hống hách và buồn cười. Chẳng hạn như, "đóng blog", viết tiểu thuyết, sẽ trở lại vào ngày xxx với những điều mới lạ" (lời của một "ngôi sao" chuyên viết đoản văn đăng báo tỉnh: "bỏ việc, chán "phượt", tu tại gia viết tác phẩm lớn đầu tay" (lời của một cộng tác viên cho một tờ báo điện tử vừa mới bị cho thôi việc, chưa một lần cầm bút viết văn, thích liên quan đến những người nổi tiếng); "Xin lỗi các nhà báo, tớ sẽ không trả lời bất cứ bài phỏng vấn nào khi chưa viết xong cuốn tự truyện mới. Tớ không thích thành con vẹt" (lời của một cây bút già nhưng chưa thành nhà văn, chuyên viết chuyện tình yêu và tự nhận mình "sến như con hến")...

Thoạt tiên, cứ nghĩ đó là những lời bỡn cợt vui đùa. Nhưng không phải. Hoàn toàn là những tuyên bố nghiêm túc đến... bật cười. Sự ảo tưởng đã biến họ bành trướng cái Tôi tới mức cực đại. Và lảm nhảm hù dọa những người yếu bóng vía...

Từ khi có blog, bạn đọc thực ra đọc tác phẩm thực sự không nhiều, mà chủ yếu đọc những cuộc tranh luận, cãi vã xung quanh những người viết là chính. Luôn luôn là sự bất bình lẫn nhau. Bất bình ở thái độ. Bất bình ở tác phẩm. Bất bình cả những thứ chẳng đáng bất bình. Nhưng họ mổ xẻ như thể cả thế giới này sắp sập khi nhà văn mạng bị... sỉ nhục.

Như trường hợp một cộng tác viên được thuê viết một thông cáo báo chí giới thiệu sách cho một công ty. Thực chất hợp đồng ấy được hiểu rằng, cô ta được thuê để viết ra những lời bình tốt đẹp cho cuốn sách để công ty này gửi đến cho nhà báo, nhằm đánh bóng và quảng cáo sản phẩm.

Cuộc mua bán kể như chấm dứt khi bài bình sách đó đã đến tay nhà sản xuất và người viết đã nhận tiền. Hầu hết các công ty đều có nhân viên chuyện phụ trách công việc này. Nhưng, sự việc trở nên rắc rối khi cô cộng tác viên này (cũng là nhà văn trẻ) tự ý đem đi in trên báo, ký tên mình, lĩnh nhuận bút và kiện cô nhân viên PR của công ty khi cô gửi thông tin đó cho báo chí mà không đề tên của nhà văn trẻ.

Chuyện được tung lên trên blog, ầm ĩ, ê chề, mà rốt cùng không ai hiểu được vì sao một chuyện đơn giản như vậy lại được giải quyết bằng cách kém văn minh như thế.

Anh bạn tôi làm việc tại một công ty liên kết xuất bản, ở đây tụ hội rất đông bảo thảo văn học trẻ. Anh kể, một người bạn giới thiệu cho anh nữ tác giả, tạm gọi tên Na. Na mang bản thảo đến, vể mặt đau khổ, than mình bị ung thư, không biết sống được đến ngày nào.

Anh cũng lo lắng và quan tâm tới bản thảo. Nàng xin nick chat để tiện liên hệ, trong thời buổi văn minh internet như thế này. Và từ đó, ngày nào anh cũng nhận được những... tối hậu thư qua chat.

Và khi anh nói, phải đợi biên tập viên đọc duyệt, khi nào xong sẽ hẹn gặp, thì nữ văn sỹ không chịu nổi, liền tìm gặp giám đốc để "tố khổ bài ca thương tâm" và nói rằng "biên tập viên cố tình vùi dập tài năng của em". Bản thảo quá tệ, chính là vấn đề mà cuốn sách mãi không thể in.

Tác giả bị yêu cầu sửa chữa nhiều lần và buộc phải chỉnh lý những tưởng tượng quá đỗi hoang đường và phi lý. Tác giả nói với giám đốc công ty: "Em không quan trọng chuyện tiền bạc, em sẽ bán sách làm từ thiện. Cuốn đầu chưa biết đường đi nước bước em phải nhờ bên anh phát hành. Chứ cuốn sau thì em sẽ tự làm được hết, em nắm rõ quy trình rồi và sẽ tự phát hành".

Giám đốc sốc trước "chiêu độc" này, nghĩ đã có người lo phát hành giúp mình cuốn sách, liền nhận lại bản đã sửa chữa nội dung và đi xin giấy phép tại một nhà xuất bản có tiếng là... dễ dãi nhất. Và kiên quyết không cho tên và logo công ty lên bìa sách như lệ thường vì sợ ảnh hưởng tới uy tín công ty.

Nhưng ngay sau khi ký hợp đồng được ba ngày, nữ văn sỹ lọ mọ đến và xin... ứng trước tiền nhuận bút "vì em cần tiền để mua thuốc chữa bệnh". Đến giờ thì nữ văn sỹ vẫn mang niềm tin mãnh liệt về cuốn tiểu thuyết của mình sẽ gây chấn động văn đàn...

Sống trên mạng nhiều, người ta ảo tưởng về sức hấp dẫn của mình. Chỉ cần một bình luận bâng quơ nào đó cũng khiến họ rung động. Dựa vào lượt người xem trên mạng để coi đó là bạn đọc đích thực của mình là một tiêu chí không chính xác.

Rất nhiều người sẽ click khi thấy một hiện tượng tò mò. Còn họ có đọc nó như đọc một cuốn sách hay không thì có thể nói là không. Mạng là môi trường nhanh và dành cho những thông tin trực tiếp. Mà tác phẩm văn học không đơn giản như vậy. Nên bạn đọc thực sự của văn học mạng tưởng đại chúng nhưng thực ra rất chọn lọc.

Sức hấp dẫn của họ là có, nhưng không phải bởi những tuyên ngôn đầy ảo tưởng như vậy. Họ có quyền lôi kéo bạn đọc về phía mình, nhưng cái khiến họ không thực hiện được cái quyền ấy là trọn vẹn, chính là không đủ tài năng để lôi cuốn.

Sự ảo tưởng đã sớm làm thui chột những tài năng (nếu có) và làm cho những cái Tôi trương phềnh lên. Đó là một nguy cơ mà người ta đang nhìn thấy...

Sách hay nên đọc tuần này

uần Việt Nam giới thiệu với độc giả một số cuốn sách đặc sắc mới phát hành: Tập truyện ngắn Lũ đầu mùa, Đừng nói một ai - Tiểu thuyết trinh thám của Harlan Coben, Búp bê sứ, Tập hồi ký chiến tranh Rơi xuyên lòng đất và Khuôn mặt bị đánh cắp - những lời kể của một cô gái lớn lên dưới chế độ Taliban.

1. Lũ đầu mùaTập truyện ngắn. Tác giả: Trương Anh Quốc

Cây bút “nghiệp dư” Trương Anh Quốc đã từng được biết đến qua tập truyện ngắn Sóng biển rì rào – giải Nhì Văn học tuổi 20 năm 2005.

Với tập sách mới Lũ đầu mùa, anh vẫn trung thành với những câu chuyện nhỏ gọn, thủ thỉ về nơi sông nước biển cả, về những hành trình dài ngày lênh đênh giữa bốn bề sóng nước, về đời sống người xa bờ với những thú vui khác người và cả những bất trắc, những tình huống dở khóc dở cười rất đặc trưng của nghề hàng hải.

Những mẩu truyện ngắn của Trương Anh Quốc luôn đem lại cảm giác thú vị đặc biệt: khiến người đọc háo hức, rộn ràng vì lượng kiến thức to lớn, mới mẻ anh hào phóng chia sẻ, nhưng đáng quý hơn cả là những diễn biến, những cái kết đầy đặn, “ấm lạnh tình người” khiến người ta nhìn cuộc sống thêm lạc quan, hứng khởi.

Phát hành: NXB Trẻ
Giá bìa: 21.000 đ

2. Đừng nói một ai Tác giả: Harlan Coben. Dịch giả: Phá Hiểu

Nhà văn trinh thám người Mỹ gốc Do Thái Harlan Coben sẽ đến với độc giả Việt Nam qua một loạt tác phẩm tên tuổi mà mở đầu là Đừng nói một ai (Tell No One).

Bác sĩ David Beck cùng vợ đi tới hồ Charmaine vào ngày kỷ niệm lần thứ mười ba nụ hôn đầu của họ trong một kỳ nghỉ cuối tuần bình dị. Nhưng, ngay trong giây phút lãng mạn đó, tai họa bất ngờ ập xuống đầu họ. Elizabeth bị tấn công và bắt cóc, bác sĩ Beck bị đánh bất tỉnh.

Ít lâu sau người ta tìm thấy một thi thể đã được xác nhận chính là Elizabeth. Tám năm trôi qua, bác sĩ Beck tưởng chừng không vượt qua nổi nỗi đau. Nhưng mọi thứ đã thay đổi đúng vào ngày kỷ niệm tròn tám năm Elizabeth mất: bác sĩ Beck nhận được một tin nhắn nặc danh kèm theo một đường link đã hỏng.

Sự kiện đó mở đầu cho những biến cố phức tạp, những bước ngoặt bất ngờ, những tình tiết gay cấn ly kỳ đến thót tim và cả những mẩu chuyện đầy xúc động…

Phát hành: Công ty Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam & NXB Hội Nhà văn
Giá bìa: 63.000 đ

3. Rơi xuyên lòng đất – Hồi ký. Tác giả: Danielle Trussoni. Dịch giả: Nguyễn Hữu Túc

Rơi xuyên lòng đất là cuốn hồi ký của nhà báo Danielle Trussoni, con gái của Dan Trussoni – một cựu binh Mỹ tại Việt Nam.

Dan vốn là một thanh niên khỏe mạnh, yêu đời. Sau khi trở về từ chiến trường Việt Nam, anh đã hoàn toàn thay đổi – rơi vào một cuộc sống bê tha, bế tắc. Chính anh đã hủy hoại cuộc sống của gia đình và để lại những dấu ấn đen tối cho tuổi thơ của cô con gái Danielle Trussoni.

Đây chính là động lực để cô gái – khi trưởng thành, tự mình tìm đến những địa danh nổi tiếng của cuộc chiến tranh một thời, trải nghiệm cuộc sống của người cha “tội lỗi”. Những điều mắt thấy tai nghe khiến cô thấu hiểu cha và nguyên cớ khiến cuộc sống của ông trở nên đen tối đến như vậy.

Chiến tranh đã qua đi, Rơi xuyên lòng đất không có tham vọng trở thành một cuốn tư liệu chiến tranh với những hiện thực đau lòng, chỉ đơn giản là thêm một tiếng nói cảm thông, chia sẻ với những con người vốn vô tội bị cuộc chiến tranh vô nghĩa ấy cuốn vào để rồi những hậu quả nặng nề lan truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác một cách không thể cưỡng lại được.

Phát hành: NXB Văn hóa – Thông tin
Giá bìa: 57.000 đ

4. Búp bê sứ - Tác giả: Michelle Yu & Blossom Kan

Michelle Yu và Blossom Kan mang tới cho độc giả câu chuyện về ba cô gái người Mỹ gốc Trung Quốc và cuộc sống của họ tại New York bận rộn, hào nhoáng nhưng đầy cạm bẫy.

Lin, M.J và Alex là bạn thân thiết từ thuở bé, họ còn có một điểm chung: đó là những tham vọng to lớn về việc tạo lập sự nghiệp, chứng tỏ bản thân mình không thua kém gì những “đấng trượng phu” – và tất nhiên, tìm cho mình một tình yêu đích thực.

M.J là một phóng viên thể thao và mơ ước trở thành một bình luận viên trực tiếp (giống như tác giả Michelle Yu) nhưng luôn lo sợ rằng giới tính của cô chính là trở ngại lớn nhất trong việc thực hiện mơ ước này.

Alex – một luật sư, lại cố gắng lao vào công việc như một cách tìm quên sau mối tình không được đáp lại từ thời đi học.

Lin – một người đầu tư chứng khoán, lại sẵn sàng từ bỏ tất cả để chạy theo một anh chàng mới vào làm việc, chỉ bởi cảm giác “sét đánh” đầy choáng váng.

Mỗi người một con đường, một tính cách, nhưng cuộc sống của những cô gái trẻ với những vui buồn, những điều hài hước hay ngang trái sẽ dễ dàng tìm đến trái tim độc giả, đặc biệt là những người phụ nữ ở lứa tuổi của các nhân vật chính – những con người cũng đang trăn trở với những ước mơ, dự định tình yêu, sự nghiệp.

Phát hành: NXB Công an Nhân dân
Giá bìa: 66.000 đ

5. Khuôn mặt bị đánh cắp Tác giả: Latifa. Dịch giả: Kiều Diệp

Độc giả đã từng bị những câu chuyện của cô con dâu dòng họ Bin Laden trong Bí mật sau tấm mạng cuốn hút thì giờ đây, câu chuyện của một cô gái lớn lên dưới sự cai trị của Taliban cũng sẽ đem lại rất nhiều cảm xúc đan xen: bất ngờ, bức bối, cảm thông và căm phẫn.

Những ô mắt cáo ở vùng mắt chiếc burqa khiến tôi nhớ đến cái lồng nhốt con chim hoàng yến. Và con chim yến lần này, lại là tôi.

Tôi chui ra khỏi cái áo burqa mà cảm thấy nhục nhã và tức giận. Khuôn mặt tôi là của tôi. Kinh Koran nói rằng phụ nữ có thể trùm khăn áo, nhưng cũng nói rằng vẫn phải nhận ra được.

Taliban muốn đánh cắp khuôn mặt của tôi, muốn cấm đoán chúng tôi chính khuôn mặt của mình. Điều này là không thể. Tôi sẽ không cho phép điều này. Tôi sẽ không nhượng bộ.

Những gì Latifa viết ra không phải là những quan sát thế giới Taliban theo khía cạnh chính trị, hệ tư tưởng xã hội ở cấp vĩ mô, mà là một tiếng nói nhỏ bé của một người phụ nữ bình thường vì “giấc mơ hòa bình và dân chủ”.

Phát hành: Công ty Văn hóa và Truyền thông Nhã Nam & NXB Văn hóa Sài Gòn
Giá bìa: 40.000 đ

  • Nhật Quang (tổng hợp)
  • Theo Vietnamnet

Hành động ấn tượng: "Chạy chức" nóng hơn... "Chạy án"!

Tiếp tục với những sự lựa chọn "Phát ngôn - Hành động ấn tượng" trong tuần vào mỗi ngày thứ Sáu. Chuyện "chạy chức" hay phát ngôn từ phim "Chạy án" sẽ song hành cùng những lựa chọn ấn tượng khác thuộc các lĩnh vực kinh tế, giáo dục, văn hóa, thể thao...


"Việt Nam có ba giấc mơ kinh khủng!"

Ông Nguyễn Vân Nam

"Đầu tiên là môi trường sẽ bị hủy hoại khủng khiếp và không thể nào khôi phục được nữa.

Tiếp đó, mười năm nữa, coi chừng xã hội Việt Nam sẽ không còn là Việt Nam. Đấy là nguy cơ lớn bởi tầng lớp trung lưu (tầng lớp có thể sống độc lập trong xã hội bằng khả năng của mình mà không phụ thuộc vào Chính phủ hay Nhà nước) không có, tức là không xây dựng được xã hội dân sự văn minh (...).

Họ đang có xu hướng chuyển sang sống ở các quốc gia có chế độ an sinh xã hội cao hơn (như Singapore, châu Âu...) và chỉ coi VN như một nơi để kiếm tiền. (...).

Thứ ba là người nông dân sẽ rơi vào khó khăn không lường được. Sự chênh lệch nhanh giữa nông thôn và thành thị, giữa cả nôn thôn với nhau...".

Đó là phát biểu trên Tuổi Trẻ cuối tuần (20/4) của TS. Nguyễn Vân Nam, tác giả cuốn "Toàn cầu hóa và sự tồn vong của nhà nước" xuất bản ở Đức năm 2002, GS ĐH Humbold (Đức).

Những điều "kinh khủng" kể trên được người thường đi nói chuyện về toàn cầu hóa cho Liên minh châu Âu đưa ra giải pháp duy nhất: "Nhà nước phải bắt tay vào cải tổ hệ thống giáo dục vì chỉ có giáo dục mới làm cho người ta hiểu biết và khoan dung hơn đối với sự đổi thay, chênh lệch trong xã hội".

"Đào tạo văn hóa quan trọng hơn thành tích"

TS. Nguyễn Danh Thái (bên phải)

Phát biểu đó của TS. Nguyễn Danh Thái - Thứ trưởng Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch trên Sinh Viên Việt Nam về tình hình đào tạo VĐV ở Việt Nam. Phát biểu này đã "gặp" phát biểu sau đó của HLV đội tuyển bóng đá quốc gia VN - ông Calisto:

"Một cầu thủ chơi bóng giỏi khi anh ta tìm được đam mê với quả bóng và trở nên sáng tạo, như vậy sẽ đá hay hơn.

Ở Đồng Tâm Long An, tôi thường nói với cầu thủ Phan Thanh Giang: "Cậu hãy chăm đọc sách, nó sẽ giúp cậu chơi tốt hơn". Sách mang lại tư duy. Trước một vấn đề, luôn tìm cách "giả sử" theo một tình huống khác. Nó tạo ra tư duy nghi ngờ, đam mê và mở ra sáng tạo". (HLV Calisto trả lời phỏng vấn Sinh Viên VN, 23/4).

HLV Calisto

Chắc cũng không khiên cưỡng lắm khi "link" vấn đề thể thao, văn hóa và thành tích từ hai nhân vật kể trên sang 5 nhân vật khác, đó là các cầu thủ Hải Lâm, Phước Vĩnh, Quốc Anh, Bật Hiếu và Văn Quyến khi vừa được tuyên giảm án (chỉ trừ "cậu bé vàng" một thời Văn Quyến). Các cầu thủ này dính vào vụ bán độ tại SEA Games 23.

Chắc hẳn tiếp sau đây Văn Quyến sẽ tiếp tục được giảm án, nhất là khi đã viết nên được những dòng được cho là thật lòng: "Tôi đã biết sai, biết hối hận, vì thế tôi sẽ biết sửa chữa để vượt qua nỗi đau non trẻ đầu tiên".

Nộp 100 triệu đồng chạy chức - hồi hộp như phim điều tra

Ông Võ Thanh Bình

Nhân vật được chọn ở đây là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Cà Mau - ông Võ Thanh Bình. Tuy nhiên, ông Bình mới có "hành động" ấn tượng là đem nộp 100 triệu đồng giữa cuộc họp của Tỉnh ủy, số tiền người ta đến dúi vào nhà ông để... chạy chức; nhưng lại chưa có "phát ngôn" nào sau khi có sự vụ "độc nhất vô nhị" ở nước ta từ trước tới nay.

Chính vì ông chưa chịu nói hoặc không thể khai ra ai đem tiền đến nên điều này khiến dư luận một phen... hồi hộp như theo dõi thước phim điều tra gay cấn và tha hồ luận bàn với vô số giả thuyết khác nhau...

"Chạy án" sẽ "nóng" như... chạy chức?

Hình ảnh trong "Chạy án" phần 1

Khi dư luận còn chưa ngớt râm ran với chuyện Bí thư tỉnh ủy nộp 100 triệu tiền chạy chức của "ai đó" thì từ 25/4, khán giả truyền hình sẽ được chứng kiến những tập phim gay cấn của "Chạy án" phần 2 (sau phần 1 thành công ngoài mong đợi).

"Cái đích cao nhất mà bộ phim muốn đề cập là giá trị đạo đức của thời đại hiện tại, sự đấu tranh của mỗi con người để giữ gìn giá trị đó". Nếu thực hiện được điều như đạo diễn của phim Vũ Hồng Sơn nói trên Tuổi Trẻ 21/4, cộng với tuyến nhân vật rõ nét về tính cách, không bị "lưỡng lự nhị nguyên" như phần 1 thì hoàn toàn có cơ sở để tin bộ phim này vẫn tiếp tục nóng sốt.

Một nghề thì sống, đống nghề thì... có làm sao?!

Ông Đào Văn Hưng

Đó là "giải trình" không hẹn mà gặp của hai "đại gia" là Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) và Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam) trong tuần qua.

Trước câu hỏi về việc tại sao lại phân tán nguồn lực, đầu tư đa ngành (cắm vốn vào bất động sản, ngân hàng, chứng khoán...), có dấu hiệu của việc thiếu tập trung vào hoạt động kinh doanh cốt lõi, cả EVN và PetroVietnam đều có trả lời đáng bàn cãi.

- Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) Đào Văn Hưng cho hay: Trong giai đoạn lạm phát hiện nay, giá đầu vào tăng nhưng giá bán không tăng (do chủ trương DN lớn không được tăng giá của Chính phủ) nên phải đầu tư vào các ngành có lợi nhuận cao hơn để quay vòng vốn nhanh và tránh... lỗ (điệp khúc thở than vốn được nhắc đi nhắc lại nhiều lần!).

Còn hơn thế, ông CT HĐ QT còn đưa ra một số lý do... kỳ cục khi đổ tại việc thiếu điện là... do dân: "Giá gas từ năm ngoái đến nay đã tăng lên gấp đôi, nhiều hộ chuyển sang dùng điện để nấu nướng... Chúng ta không thể nào chạy kịp do sự chuyển hướng tiêu dùng như vậy. Ngày hôm nay, lạnh hoặc nóng người ta mua điều hoà lắp vào. Gia đình dùng bóng đèn không đáng bao nhiêu điện nhưng nếu lắp điều hoà, bình nóng lạnh... lượng điện tiêu thụ lớn hơn rất nhiều, công suất tăng gấp đôi. Việt Nam có khoảng 18 triệu hộ gia đình như vậy. Lượng điện tiêu thụ tăng lên một con số rất lớn".

Như nhiều bạn đọc phản đối: Nếu tư duy của ngành điện mà như vậy thì tội nghiệp thay người dân, còn tối khuya mới đến ngày được ngành điện "đi trước một bước" để có thể sáng sủa mặt mày!

Ông Đinh La Thăng

Trả lời Sài Gòn Tiếp Thị (18/4), Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PetroVietnam), ông Đinh La Thăng, đã tâm sự rằng: "Các tập đoàn kinh tế không nên chạy theo lợi nhuận".

Nếu EVN cho biết đầu tư ra bên ngoài chỉ chiếm 2% tổng đầu tư thì PetroVietnam cho hay, họ chỉ rút tiền ra khỏi lĩnh vực chính chỉ khoảng 3%. Như thế thì phải đặt câu hỏi ngay: 2 hay 3% cũng là nhiều rồi với nguồn vốn của các "đại gia" nhưng nếu ai cũng nói đầu tư ra ngoài đang khả quan, dễ sinh lời, có hiệu quả lâu dài thì sao lại rụt rè có bấy nhiêu % ấy?

Ông Đinh La Thăng cũng cho biết: PetroVietnam muốn theo mô hình của Petronas (Malaysia), đến năm 2015 sẽ đuổi kịp tập đoàn "bự" kia!

Điều ấy có lạc quan quá không, khi cũng trên tờ Sài Gòn Tiếp Thị đăng trước đó 9 ngày có dẫn số liệu: Chỉ ra đời trước PetroVietnam có một năm, và mới bắt đầu mở rộng kinh doanh quốc tế hơn 15 năm với bước chân đầu tiên là Việt Nam, nhưng năm 2007, lợi nhuận của Petronas là 14,4 tỷ đôla, tức là lớn hơn tổng doanh thu của PetroVietnam năm 2007 (với 13,2 tỷ đôla, theo công bố của PetroVetnam tại Hội nghị tổng kết năm 2007)!

Thành công của Petronas không có nhiều dấu ấn của việc đầu tư ra ngoài lĩnh vực kinh doanh chính là dầu khí.

"Thế kỷ 21, một tài năng có thể nuôi 10.000 người"

Ông Lee Kun Hee

Đó là khẳng định của Chủ tịch Tập đoàn Samsung (Hàn Quốc) - tỷ phú Lee Kun Hee, người từng nổi danh với tuyên bố về mô hình quản lý lấy sự cách tân, cải tiến làm trọng: "Hãy thay đổi tất cả, trừ vợ, con bạn!" (Thể thao & Văn hóa, 19/4).

Người đàn ông danh tiếng đang phải đối mặt với án tù từ năm năm đến chung thân này cũng từng phát biểu: "Trong kỷ nguyên sắp tới, khi mà sáng tạo là động lực quan trọng nhất cho thành công doanh nghiệp, chúng ta cần tuyển dụng những người giỏi nhất. Giá của một thiên tài là cao hơn 1 tỉ USD".

Trước cáo buộc về tội trốn thuế và phản bội lòng tin của dân chúng, ngài Chủ tịch - linh hồn của thương hiệu toàn cầu Samsung, người đang có hai phe ủng hội và phản đối tương đương nhau ở Hàn Quốc, đã tuyên bố:

"Tôi sẽ rời khỏi vị trí chủ tịch Samsung. Tôi rất buồn vì vẫn còn nhiều việc phải làm và một con đường để đi. Nhưng tôi sẽ ra đi để nhận lỗi về những việc đã làm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về mặt đạo đức và luật pháp về tất cả mọi việc". (Tuổi Trẻ, 23/4).

"Sinh viên không xưng em, xưng cháu mà đàng hoàng xưng tôi"

Nhà văn Nguyên Ngọc

Đó là điều nhà văn Nguyên Ngọc cho biết sẽ diễn ra tại trường ĐH tư thục Phan Châu Trinh mới khai giảng sau 3 năm chuẩn bị, nơi ông làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị.

"Thầy cô sẽ gọi sinh viên là các anh chị. Như vậy chúng tôi muốn trao cho các bạn một tư thế bình đẳng để có thể thảo luận, tranh cãi với thầy cho đến cùng và chỉ chấp nhận những chân lý mà mình đã được hoàn toàn thuyết phục...".

Về bản thân nhà văn Nguyên Ngọc được miêu tả người dấn thân và dám nghĩ, ông cũng có góc nhìn riêng về trí thức: "Đó là người thường xuyên đặt lại vấn đề, về mọi việc, ở mọi nơi. Một đảng lãnh đạo tốt là một đảng viên biết chịu đựng và lắng nghe những tiếng nói ngược, trung thực của trí thức". (Pháp luật TPHCM, 21/4).

Nhìn vào tư tưởng của Nguyên Ngọc không chỉ nhìn vào khối sách khổng lồ thuộc đủ lĩnh vực mà ông đã đọc. Điều quan trọng hơn là đọc sách được như thế, ông phải say mê, ham hiểu biết, tập trung cao độ để "thẩm thấu" và kiên trì. Đó là chất lượng đọc và "chất" của Nguyên Ngọc từ đó mà nên.

"Cống hiến" là điều quá lớn lao

Hồ Ngọc Hà và Đàm Vĩnh Hưng

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đã nói như vậy khi lên nhận giải nam ca sĩ của năm - giải thưởng Cống hiến 2008 do gần 100 nhà báo, phóng viên văn hóa - văn nghệ bình chọn.

Nhạc sĩ Dương Thụ khi lên xướng danh cho hạng mục Nhạc sĩ của năm (với lần thứ hai Võ Thiện Thanh đăng quang) đã gọi đúng tên: Giải âm nhạc cống hiến = Giải âm nhạc đại chúng. Điều này có phần nào gợi sự liên tưởng đến cách gọi thẳng băng - "nền âm nhạc của nhà báo" - do nhạc sĩ Đặng Hữu Phúc phát biểu trên VietNamNet.

Cho dù gọi thế nào thì 5 gương mặt và đại diện, cũng như ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng phát biểu ở trên khi được vinh danh trong đêm trao giải tại Nhà hát lớn Hà Nội (tối 24/4) đều coi đây là giải uy tín nhất và đáng tự hào nhất của quá trình "làm nghề".

Ca sĩ bứt phá ngoạn mục và đoạt giải Hồ Ngọc Hà nói thêm: Có giải rồi, ngay ngày mai cô biết mình cần phải nỗ lực hơn rất nhiều vì gắn với hai từ to tát "Cống hiến" cũng đồng thời là áp lực!

---------------------

* Phát ngôn - Hành động ấn tượng nhất từ 18/4-25/4/2008: Hành động chưa có tiền lệ của Bí thư Tỉnh ủy Tỉnh Cà Mau - ông Võ Thanh Bình khi đem nộp 100 triệu tiền có người hối lộ ông để chạy chức và như ông nói: trong hai tuần qua, nếu ông nhận tiền của những kẻ chạy chức thì đã có hơn 1 tỷ đồng!

Câu chuyện này có hai điều đáng kể: nó diễn ra trước kỳ bầu cử các cấp, tỉnh Cà Mau có sự sắp xếp, tổ chức lại bộ máy và oái oăm là ông Bình chưa mở lời khai kẻ nào đem 100 triệu đến nhà ông.

Chưa thể nóng vội yêu cầu ông Bình phải "truy" ra ngay lập tức danh tính của "ai đó" (cho dù có ý kiến cho rằng 100 triệu kia chỉ là "mẫu thử" của ông Bình mà thôi, còn tảng đá ngầm đằng sau đó). Bởi trước hết, ông Bình tự đem "trình làng" 100 triệu mà chính ông khẳng định là "để chạy chức" chứ không phải để làm gì khác thì đã chẳng khác nào "quyết không khai tên gian ở đống rơm" rồi.

Nếu không biết, hà cớ gì đi nộp để gây cho mình sức ép tứ bề, có muốn làm "người hùng" cũng không phải là đơn giản. Vấn đề chỉ là "khai" sao cho đúng lúc, bóc gỡ ra có điều gì khuất tất đằng sau mà thôi.

Một tiền lệ đã mở ra để từ đó hâm nóng lại chuyện chống tham nhũng, hối lộ, chạy chức, chạy quyền, làm trong sạch hóa bộ máy công quyền từ trung ương đến địa phương.

  • Bùi Dũng (tổng hợp)
  • Theo: Vietnamnet

Cùng đọc và suy ngẫm

Nếu như thu gọn nhân loại toàn thế giới xuống thành một cái làng nhỏ (100 người), chúng ta sẽ có một ngôi làng với: 57 người châu Á, 21 người châu Âu, 14 người châu Mỹ, 8 người châu Phi; 52 phụ nữ và 48 đàn ông; 70 người da màu, 30 người da trắng; 89 người có giới tính bình thường và 11 người “không ổn”; 6 người sở hữu 59% tổng tài sản của làng (đều thuộc nước Mỹ) trong khi 80 người không có nhà ở tử tế; 70 người mù chữ; 50 người không được ăn no; 1 người sẽ chết và 2 người được sinh ra; 1 người có máy vi tính; 1 (và chỉ một) người có trình độ đại học.

Nhìn thế giới dưới góc độ này, bạn thấy rằng chúng ta, những con người, cần sự thông cảm, đoàn kết, sự nhẫn nại, và tri thức đến nhường nào! Bạn hãy suy nghĩ về điều đó!

Nếu sáng nay thức dậy khỏe mạnh, bạn đã hạnh phúc hơn 1 triệu người – những người không sống nổi đến tuần sau!

Nếu bạn không bao giờ phải trải qua chiến tranh, chưa từng bị tù đày; nếu bạn chưa phải cận kề cái chết vì đói và khát, bạn đã hạnh phúc hơn, may mắn hơn 500 triệu người trên trái đất này!

Nếu bạn đi chùa hay đến nhà thờ, không sợ hãi về một ngày tận thế hay cái chết, bạn hạnh phúc hơn 3 tỷ người trên thế giới.

Nếu bạn có một mái nhà và một cái giường êm ấm, có thức ăn trong bếp và quần áo tử tế trong tủ, bạn đã giàu có hơn 75% nhân loại.

Nếu bạn có tài khoản trong nhà băng và tiền trong ví, bạn đã thuộc vào 8% no đủ của toàn thế giới.

Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, bạn đã trở nên hạnh phúc gấp hai lần vì bạn không nằm trong số 2 tỷ người mù chữ.

Bạn hãy suy nghĩ về điều đó!

Được khen cũng sướng như được cho tiền

Tặng ai đó một lời khen cũng kích hoạt vùng não thỏa mãn giống như khi người đó nhận được tiền thưởng.

ADVERTISEMENT

Các nhà nghiên cứu khẳng định mọi người sẽ được thúc đẩy về mặt tâm lý khi có một danh tiếng tốt.

"Chúng tôi tìm thấy các kiểu tặng thưởng khác nhau - như tiền bạc hay lời khen ngợi - đều được mã hóa bởi cùng một cấu trúc thần kinh gọi là thể vân", tiến sĩ Norihiro Sadato tại Viện khoa học tâm lý quốc gia Nhật Bản ở Okazaki nói.

Ông và cộng sự đã tìm hiểu 19 người khỏe mạnh và dùng công nghệ chụp cộng hưởng từ để quan sát não.

Trong một thí nghiệm, những người tham gia chơi một trò chơi trong đó sẽ có tiền thưởng. Nhóm theo dõi hoạt động não khi chủ thể nhận được món tiền. Ở thí nghiệm thứ 2, người chơi được biết sẽ có người lạ mặt đánh giá mình thông qua bản trả lời câu hỏi tính cách và băng video được quay. Nhóm cũng theo dõi phản ứng của chủ thể mỗi khi được khen ngợi.

Cả hai kiểu tặng thưởng đều kích hoạt vùng não liên quan đến cảm giác vui sướng. Kết quả chứng tỏ nhu cầu có một vị thế trong xã hội là rất quan trọng đối với con người. Nghiên cứu cũng giúp lý giải những hành vi xã hội phức tạp của loài người.

M.T. (theo Reuters)